Minh Thành Tự – ngôi chùa đẹp nhất phố núi Pleiku tọa lạc trên một ngọn đồi thoai thoải ở đường Nguyễn Viết Xuân, cách trung tâm thành phố 2 km về hướng Tây Nam.
Rất dễ nhận thấy ngôi chùa từ xa nhờ ngọn bảo tháp 9 tầng cao vút giữa nền trời xanh. Khuôn viên chùa Minh Thành rộng thênh thang với hồ nước, cỏ cây hoa lá xanh tươi khiến lữ khách vãn cảnh chùa luôn có cảm giác thư thả, yên lành.
Quần thể kiến trúc chùa vừa cổ kính vừa hiện đại, được xây dựng theo phong cách kiến trúc của Phật giáo Đông phương với những tầng mái cong vút màu xanh ngọc.
Chánh điện chùa có nhiều nét độc đáo: trần nhà làm bằng gỗ pơ-mu, cửa bằng gỗ gõ với chiều cao 6m, khung cửa dày 4 tấc với 6 cánh cửa dày 2 tấc, chạm nổi Tứ Đại Thiên Vương.
Trong chánh điện chùa có thờ tượng Thập Bát La Hán làm bằng gỗ mít, sơn son thiếp vàng. Mỗi bức tượng cao 1,3m, nặng 300kg. Mười tám vị với mười tám gương mặt khác nhau như hiện rõ cả cõi nhân tình thế thái.
Hai bên vách chánh điện có tượng 3000 ngàn vị Phật và vách phía sau có 88 vị khác. Tất cả các bức tượng này được chạm nổi vào tường rất công phu.
Vị trụ trì trẻ của chùa từng học cao học mỹ thuật ở Đài Loan cho biết trong tương lai chùa sẽ ra mắt công trình tôn trí 500 vị La Hán bằng gỗ và tượng Bồ Tát Chuẩn Đề bằng gỗ mít nguyên khối để Phật tử bốn phương chiêm bái.
Trước chánh điện chùa, không khí luôn mát lành, ngào ngạt hương sen. Nơi đây có bức tượng Di Đà bằng đá hoa cương cao 7m, nặng 40 tấn. Kế bên là lư hương bằng đồng lớn nhất Việt Nam, cao 4m, nặng 4 tấn.
Đứng từ chánh điện, phóng tầm mắt ra xa, thành phố Pleiku hiện lên đẹp tuyệt trần với sương mờ giăng phủ, nhấp nhô giữa màu xanh cây lá là những mái nhà đủ màu…
Sẽ không trọn vẹn khi thăm phố núi Pleiku mà không đến khám phá chùa Minh Thành, ngôi chùa mới xây nhưng đậm nét hoài cổ với màu nâu ấm áp của gỗ, của đất…
Theo Lukhach24h
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thắng cảnh tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thắng cảnh tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010
Chủ Nhật, 22 tháng 8, 2010
Tiếc hùi hụi...
Hôm qua (22.8.2010) bận việc nhà nên lỡ mất chuyến đi 10 chùa ở Long Thành, Phú Mỹ, Bà Rịa Vũng Tàu và Long Hải, lòng tiếc hùi hụi, chả có dữ liệu gì nạp vô đầu để viết ra cho bà con coi chơi, he he...
Bà xã đi một mình, mới 4 giờ đã dậy rồi lui cui sửa soạn. Đi về trong ngày nên phẻ: khỏi ba lô ba liếc gì ngoài bộ đồ trên người với cái túi nhỏ chứa đồ linh tinh.
Khệ nệ ôm thùng dầu ăn (cúng chùa) bỏ vào hầm xe, khung cảnh lao xao của 50 người xúm xít tìm số nghế ngồi, an vị rồi chào hỏi, bàn tán những điểm sẽ đi trông vui lạ.
Vé xe là 150 ngàn, khởi hành từ 5 giờ và sẽ về nhà khoảng 7 giờ tối, Phật tử thì có dịp khấn cầu cúng bái còn nhà tôi chỉ cốt ý đi tham quan (nhà không phải đạo Phật) và tiện thể ủng hộ một chút trong khả năng của mình.
Bữa hổm tôi có giới thiệu đôi nét về 2 chùa Bún riêu và chùa bánh xèo - chuyến này có ghé hai nơi ấy.
Mèn ơi, đông kinh khủng! Khoảnh sân rộng của 2 chùa này xe đậu xếp lớp, toàn là xe 45, 50 chổ, xe đậu lấn cả ra đường cái. Ấy là chưa kể khách địa phương và mấy trăm công nhân tại khu công nghiệp gần đó có xuất ăn miễn phí hàng ngày.
Nhìn mấy người có tuổi trong đoàn cầm tô... ăn đứng vì hết chổ ngồi, bà xã pó tay chịu thua bèn khệ nệ ôm mấy bình dầu ăn vô trỏng rồi dzọt ra ngoài xe moi giỏ lấy cái bánh tét chay đã mua trước đó sơi tạm! thôi thì "tét" không thịt không mỡ cũng là thứ ăn chay.
Có lẽ theo cái đà này thì cả hai chùa (Tu Viện Phước Hải > chùa Bún riêu - Đại Tòng Lâm tự > chùa bánh xèo) sẽ... vỡ nợ mất với việc phải lo hàng ngàn xuất ăn miễn phí hàng ngày, những phật tử thiện tâm giúp chùa trong việc chế biến, nấu nướng có lẽ phải xoay vần như chong chóng đây! Mong rằng khi bà con xong bữa nên tự rửa chén bát mà mình đã dùng chứ cứ bỏ mặc nhà chùa lo vụ bát dĩa dơ, xếp chồng xếp lớp hàng đống thế kia thì khủng quá!
Chuyến đi này bã xã được đến vài nơi là lạ hoặc nơi đã có sự thay đổi nhiều. Ví dụ như đường lên núi Dinh, trước kia con đường lên núi ngoằn ngoèo này chỉ đến chùa Phật Quang là hết đường. Muốn đến các chùa khác trên ấy hay vào suối Tiên thì phải đi theo các lối mòn hay cắt rừng. Bây giờ đường đã kéo dài đến khu du lịch sinh thái trên đó, nghe nói còn đến tận Long Khánh kia!
Qua khỏi chùa Phật Quang có khoảng trống rộng rãi với bờ đá bao quanh, trên này nhìn bao quát xuống thị xã Bà Rịa, cảnh vật đẹp lắm.
Riêng Suối Tiên thì có nhiều thanh niên đèo nhau bằng xe gắn máy vào chơi, họ đem theo cả thức ăn cho buổi trưa. Chắc cảnh đẹp nhưng chưa có hàng quán gì > hoang sơ vẫn hơn hàng quán, rác rưởi ngập tràn.
À. vào Suối Tiên thì phải gởi xe rồi đi bộ xuống nhé, lô ca chân chừng 2Km theo lối mòn.
Vũng Tàu Long Hải thì bà xã đã đi nhiều lần nên chuyến này đón xe ôm (a ha, dành khám phá trước cả tôi á!) theo con đường 44 cắt qua rừng cây Đỗ Quyên (hoa cây này khá giống hoa Anh đào) đến ngã 3 núi Minh Đạm. Sau khi điều nghiên con đường lên núi (chắc dành cho chuyến sau) thì trực chỉ Phước Hải.
Đường 44 chạy theo bờ biển, trước kia rất nhiều đoạn hoang sơ với bờ cát sóng biển ì ầm nay mọc lên đầy nhà nghỉ, resort khách sạn... như có phép mầu của thần đèn! Múa một nhát là bê tông gạch mái mọc lên ì xèo, chắc sau này khách du lịch bụi, túi nhẹ tiền sẽ vất vả tìm cảnh bãi biển thiên nhiên đây.
Phước Hải không giống lắm với bản đồ, bãi tắm dù Chủ nhật nhưng không đông. Xem ra được đấy, tụi tôi sợ lắm cái cảnh người chen chút nhau, loi ngoi trong cái hồ tắm khổng lồ của thượng đế ban tặng.
15 phút tham quan sơ chợ Phước Hải rồi nhảy lên xe ôm quay về, thành quả đạt mỹ mãn vì mua được hai cái... bắp chuối! Chắc cái món này khó tìm thấy ở Sài gòn, ha ha...
Đường về xe ghé chùa Bồng Lai, Thiền viện Thường Chiếu. Do mình không đi nên đành mượn tạm chút thông tin trên net để nói về nơi này vậy.
Trở về nhà, hai cái đầu lại túm tụm bàn kế hoạch cho chuyến sau, xem như chuyến này là điều nghiên trước lộ trình. Xin chờ đó, hi hi...
Điền Gia Dũng
---------- oOo -----------
Thiền viện Thường Chiếu toạ lạc giữa cây số 76 – 77 Quốc lộ 51, cách Tp. Biên Hoà khoảng 44 km, và cách trung tâm thị trấn Long Thành 14 km (xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai).
Thiền viện mang tên một vị Thiền sư Việt Nam nổi tiếng vào đời Lý (thế kỷ XII). Môn phong của Sư được các thế hệ sau phát triển rực rỡ và chuyển tiếp thành dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử đời Trần. Danh Sư vì thế đã trở thành danh xưng của thiền viện Thường Chiếu non một thế kỷ sau.
Đi qua cổng tam quan, du khách sẽ thấy một khuôn viên sân chùa lộng gió với rất nhiều cây cảnh tạo nên một không gian vừa thanh thoát, tao nhã, vừa uy nghi, trang nghiêm.
Trước bãi giữ xe rộng rãi với tảng đá cao hơn đầu người có khắc chữ to: “Bãi đậu xe” và nhiều "thạch bảng" khác, bà xã tôi ấn tương với mấy phiến đá lớn này lắm. Do mình không đi nên đành mượn tạm chút thông tin trên net để nói về nơi này vậy.
Du khách vào thăm Thiền viện đi trên con đường dài trải đá thẳng tắp, xung quanh là khu vườn điều cổ thụ xanh um toả bóng mát, nghe thỏang đâu đây tiếng chim hót líu lo trong khu Thiền viện đầy yên tĩnh. Nội thất chánh điện rộng rãi, thoáng mát, gần gũi với thiên nhiên, con người.
Điện thờ Phật đơn giản mà trang nghiêm, chỉ thờ duy nhất Đức Bổn sư Thích ca Mầu ni, tay cầm bông sen, biểu trưng niêm hoa vi tiếu, hai bên có cặp độc bình bằng gốm cẩn xà cừ cao 3,5m. Toàn bộ cửa ra vào và cửa sổ đều làm bằng gỗ quý chạm lộng các đề tài: tứ linh, hoa lá…
Trước Chánh điện có lầu chuông và lầu trống, tả hữu có các công trình: Tăng đường, thư viện, Tông môn tàng thư – nơi lưu giữ nhiều bộ sách quý của Hoà thượng Thích Thanh Từ dịch và biên soạn. Phía sau Chánh điện là Tổ Đình trang nghiêm tráng lệ, rồi đến trai đường; khu Thiền viện còn có nhà khách, Tăng thất, khu Thiền thất, bệnh xá, nhà trù…
Hằng năm, vào những ngày hội lớn của Phật giáo, đặc biệt là vào ngày giỗ Tổ 19 – 20 tháng 12 âm lịch, Thiền viện vinh dự đón hàng ngàn Tăng, Ni, Phật tử từ khắp nơi về dự lễ trong những bộ cà sa sang trọng, miệng tụng kinh trong tiếng mõ trầm đều.
Nguồn tổng hợp từ internet
Bà xã đi một mình, mới 4 giờ đã dậy rồi lui cui sửa soạn. Đi về trong ngày nên phẻ: khỏi ba lô ba liếc gì ngoài bộ đồ trên người với cái túi nhỏ chứa đồ linh tinh.
Khệ nệ ôm thùng dầu ăn (cúng chùa) bỏ vào hầm xe, khung cảnh lao xao của 50 người xúm xít tìm số nghế ngồi, an vị rồi chào hỏi, bàn tán những điểm sẽ đi trông vui lạ.
Vé xe là 150 ngàn, khởi hành từ 5 giờ và sẽ về nhà khoảng 7 giờ tối, Phật tử thì có dịp khấn cầu cúng bái còn nhà tôi chỉ cốt ý đi tham quan (nhà không phải đạo Phật) và tiện thể ủng hộ một chút trong khả năng của mình.
Bữa hổm tôi có giới thiệu đôi nét về 2 chùa Bún riêu và chùa bánh xèo - chuyến này có ghé hai nơi ấy.
Mèn ơi, đông kinh khủng! Khoảnh sân rộng của 2 chùa này xe đậu xếp lớp, toàn là xe 45, 50 chổ, xe đậu lấn cả ra đường cái. Ấy là chưa kể khách địa phương và mấy trăm công nhân tại khu công nghiệp gần đó có xuất ăn miễn phí hàng ngày.
Nhìn mấy người có tuổi trong đoàn cầm tô... ăn đứng vì hết chổ ngồi, bà xã pó tay chịu thua bèn khệ nệ ôm mấy bình dầu ăn vô trỏng rồi dzọt ra ngoài xe moi giỏ lấy cái bánh tét chay đã mua trước đó sơi tạm! thôi thì "tét" không thịt không mỡ cũng là thứ ăn chay.
Có lẽ theo cái đà này thì cả hai chùa (Tu Viện Phước Hải > chùa Bún riêu - Đại Tòng Lâm tự > chùa bánh xèo) sẽ... vỡ nợ mất với việc phải lo hàng ngàn xuất ăn miễn phí hàng ngày, những phật tử thiện tâm giúp chùa trong việc chế biến, nấu nướng có lẽ phải xoay vần như chong chóng đây! Mong rằng khi bà con xong bữa nên tự rửa chén bát mà mình đã dùng chứ cứ bỏ mặc nhà chùa lo vụ bát dĩa dơ, xếp chồng xếp lớp hàng đống thế kia thì khủng quá!
Chuyến đi này bã xã được đến vài nơi là lạ hoặc nơi đã có sự thay đổi nhiều. Ví dụ như đường lên núi Dinh, trước kia con đường lên núi ngoằn ngoèo này chỉ đến chùa Phật Quang là hết đường. Muốn đến các chùa khác trên ấy hay vào suối Tiên thì phải đi theo các lối mòn hay cắt rừng. Bây giờ đường đã kéo dài đến khu du lịch sinh thái trên đó, nghe nói còn đến tận Long Khánh kia!
Qua khỏi chùa Phật Quang có khoảng trống rộng rãi với bờ đá bao quanh, trên này nhìn bao quát xuống thị xã Bà Rịa, cảnh vật đẹp lắm.
Riêng Suối Tiên thì có nhiều thanh niên đèo nhau bằng xe gắn máy vào chơi, họ đem theo cả thức ăn cho buổi trưa. Chắc cảnh đẹp nhưng chưa có hàng quán gì > hoang sơ vẫn hơn hàng quán, rác rưởi ngập tràn.
À. vào Suối Tiên thì phải gởi xe rồi đi bộ xuống nhé, lô ca chân chừng 2Km theo lối mòn.
Vũng Tàu Long Hải thì bà xã đã đi nhiều lần nên chuyến này đón xe ôm (a ha, dành khám phá trước cả tôi á!) theo con đường 44 cắt qua rừng cây Đỗ Quyên (hoa cây này khá giống hoa Anh đào) đến ngã 3 núi Minh Đạm. Sau khi điều nghiên con đường lên núi (chắc dành cho chuyến sau) thì trực chỉ Phước Hải.
Đường 44 chạy theo bờ biển, trước kia rất nhiều đoạn hoang sơ với bờ cát sóng biển ì ầm nay mọc lên đầy nhà nghỉ, resort khách sạn... như có phép mầu của thần đèn! Múa một nhát là bê tông gạch mái mọc lên ì xèo, chắc sau này khách du lịch bụi, túi nhẹ tiền sẽ vất vả tìm cảnh bãi biển thiên nhiên đây.
Phước Hải không giống lắm với bản đồ, bãi tắm dù Chủ nhật nhưng không đông. Xem ra được đấy, tụi tôi sợ lắm cái cảnh người chen chút nhau, loi ngoi trong cái hồ tắm khổng lồ của thượng đế ban tặng.
15 phút tham quan sơ chợ Phước Hải rồi nhảy lên xe ôm quay về, thành quả đạt mỹ mãn vì mua được hai cái... bắp chuối! Chắc cái món này khó tìm thấy ở Sài gòn, ha ha...
Đường về xe ghé chùa Bồng Lai, Thiền viện Thường Chiếu. Do mình không đi nên đành mượn tạm chút thông tin trên net để nói về nơi này vậy.
Trở về nhà, hai cái đầu lại túm tụm bàn kế hoạch cho chuyến sau, xem như chuyến này là điều nghiên trước lộ trình. Xin chờ đó, hi hi...
Điền Gia Dũng
---------- oOo -----------
Thiền viện Thường Chiếu toạ lạc giữa cây số 76 – 77 Quốc lộ 51, cách Tp. Biên Hoà khoảng 44 km, và cách trung tâm thị trấn Long Thành 14 km (xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai).
Thiền viện mang tên một vị Thiền sư Việt Nam nổi tiếng vào đời Lý (thế kỷ XII). Môn phong của Sư được các thế hệ sau phát triển rực rỡ và chuyển tiếp thành dòng thiền Trúc Lâm Yên Tử đời Trần. Danh Sư vì thế đã trở thành danh xưng của thiền viện Thường Chiếu non một thế kỷ sau.
Đi qua cổng tam quan, du khách sẽ thấy một khuôn viên sân chùa lộng gió với rất nhiều cây cảnh tạo nên một không gian vừa thanh thoát, tao nhã, vừa uy nghi, trang nghiêm.
Trước bãi giữ xe rộng rãi với tảng đá cao hơn đầu người có khắc chữ to: “Bãi đậu xe” và nhiều "thạch bảng" khác, bà xã tôi ấn tương với mấy phiến đá lớn này lắm. Do mình không đi nên đành mượn tạm chút thông tin trên net để nói về nơi này vậy.
Du khách vào thăm Thiền viện đi trên con đường dài trải đá thẳng tắp, xung quanh là khu vườn điều cổ thụ xanh um toả bóng mát, nghe thỏang đâu đây tiếng chim hót líu lo trong khu Thiền viện đầy yên tĩnh. Nội thất chánh điện rộng rãi, thoáng mát, gần gũi với thiên nhiên, con người.
Điện thờ Phật đơn giản mà trang nghiêm, chỉ thờ duy nhất Đức Bổn sư Thích ca Mầu ni, tay cầm bông sen, biểu trưng niêm hoa vi tiếu, hai bên có cặp độc bình bằng gốm cẩn xà cừ cao 3,5m. Toàn bộ cửa ra vào và cửa sổ đều làm bằng gỗ quý chạm lộng các đề tài: tứ linh, hoa lá…
Trước Chánh điện có lầu chuông và lầu trống, tả hữu có các công trình: Tăng đường, thư viện, Tông môn tàng thư – nơi lưu giữ nhiều bộ sách quý của Hoà thượng Thích Thanh Từ dịch và biên soạn. Phía sau Chánh điện là Tổ Đình trang nghiêm tráng lệ, rồi đến trai đường; khu Thiền viện còn có nhà khách, Tăng thất, khu Thiền thất, bệnh xá, nhà trù… Ngoài ra, khu nội viện, khu ngoại viện cũng đã được mở rộng để cho Tăng, Ni lớn tuổi nương về tu tập, số Thiền thất lên đến 200 ngôi.
Hằng năm, vào những ngày hội lớn của Phật giáo, đặc biệt là vào ngày giỗ Tổ 19 – 20 tháng 12 âm lịch, Thiền viện vinh dự đón hàng ngàn Tăng, Ni, Phật tử từ khắp nơi về dự lễ trong những bộ cà sa sang trọng, miệng tụng kinh trong tiếng mõ trầm đều.
Nguồn tổng hợp từ internet
Thứ Bảy, 21 tháng 8, 2010
Nhà thờ đá Phát Diệm
Nhà thờ Phát Diệm (Nhà thờ đá Phát Diệm) là một quần thể các nhà thờ Công giáo rộng khoảng 22 ha, nằm tại thị trấn Phát Diệm, huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình, cách Hà Nội khoảng 120 km về hướng Nam. Nhà thờ đá Phát Diệm được xếp vào top 10 địa danh thu hút khách du lịch nhất ở Việt Nam. Đây là một công trình lớn, là nhà thờ chính tòa trung tâm của giáo phận Phát Diệm rộng lớn ở phía bắc với kết cấu được xây dựng toàn bằng đá và gỗ.
Nhà thờ Phát Diệm được khởi công vào năm 1875 và đến năm 1898 thì cơ bản hoàn thành. Nét độc đáo của công trình này ở chỗ: mặc dù là nhà thờ Công giáo nhưng được mô phỏng theo những nét kiến trúc đình chùa truyền thống của Việt Nam. Quần thể kiến trúc này được xây dựng bởi Linh mục Phêrô Trần Lục (còn gọi là Cụ Sáu - Linh mục ở giáo phận Phát Diệm từ năm 1865) và các giáo dân Công giáo trong hơn 30 năm.
Nhà thờ được xây dựng với trình độ kỹ thuật và điều kiện giao thông của những năm cuối thế kỷ 19. Từ hướng Nam đi vào nhà thờ Phát Diệm gồm các phần: Ao hồ, Phương Ðình, Nhà thờ lớn, ba hang đá nhân tạo và nhà thờ đá.
Kiến trúc
Quần thể nhà thờ Phát Diệm gồm 1 nhà thờ lớn và 5 nhà thờ nhỏ (trong đó có một nhà thờ được xây dựng bằng đá tự nhiên, được gọi là nhà thờ đá), 1 phương đình (nhà chuông), ao hồ và 3 hang đá nhân tạo.
Theo ông Nguyễn Văn Giao, hướng dẫn viên phục vụ nhà thờ cho biết: "Nói công trình này giống đình chùa là rất đúng. Cha Trần Lục - người kiến trúc sư của công trình có mong muốn rằng, qua công trình này nói lên tính chất hòa hợp và sự hội nhập giữa đạo Công giáo với nền văn hóa kiến trúc của dân tộc cũng như sự hòa hợp giữa Công giáo với các tôn giáo khác ở Việt Nam; nói lên tính đoàn kết". - Ao hồ: Một hồ nước hình chữ nhật, rộng khoảng 4 ha, được kè đá xung quanh nằm trực diện với con đường từ thị trấn Phát Diệm dẫn vào nhà thờ. Giữa hồ là một hòn đảo trên đó có bức tượng Chúa.
- Phương Đình: là một công trình kiến trúc cao 25m, rộng 17m, dài 24m gồm ba tầng được xây dựng bằng đá phiến, lớn nhất là tầng dưới cùng được xây dựng bằng đá xanh. Trên 4 đỉnh tháp có 4 pho tượng tượng bốn vị Thánh Sử, mà từ đường nét, tư thế đến đường mây nếp áo khiến ta dễ lầm với các pho tượng trong các đền chùa Việt Nam. Các vòm cửa bằng đá được lắp ghép đến trình độ tinh xảo. Giữa Phương Ðình đặt một sập làm bằng đá nguyên khối, phía ngoài và bên trong là những bức phù điêu được khắc chạm trên đá hình ảnh chúa Jêsu và các vị thánh với những đường nét thanh thoát.
Tầng thứ hai của Phương Ðình treo một trống lớn. Tầng ba treo một quả chuông cao 1,4m, đường kính 1,1m, nặng gần 2000 kg, quả chuông lớn ở Phương Ðình được đúc vào năm 1890. Một tiếng chuông vang xa được ví như cả 3 tỉnh (Nam Định, Ninh Bình và Thanh Hóa) nghe thấy. Mái của nhà thờ Phát Diệm không cao vút kiểu ngọn tháp như những nhà thờ khác mà là mái cong thấp cổ kính như mái đình, mái chùa.
- Nhà thờ lớn: Nhà thờ chính được xây dựng năm 1891 với tên chính thức là Nhà thờ Đức Mẹ Mân Côi, nay là nhà thờ Chính tòa của vị Giám mục Phát Diệm. Nhà thờ lớn dài 74m, rộng 21m, cao 15m, có bốn mái và có năm lối vào dưới các vòm đá được chạm trổ. Trong nhà thờ có 6 hàng cột gỗ lim (48 cột) nguyên khối, hai hàng cột giữa cao tới 11m, chu vi 2,35m, mỗi cột nặng khoảng 10 tấn. Gian thượng của thánh đường có một bàn thờ lớn làm bằng một phiến đá nguyên khối dài 3m, rộng 0,9m, cao 0,8m, nặng khoảng 20 tấn. Mặt trước và hai bên được chạm trổ các loài hoa đặc trưng của bốn mùa làm cho bàn thờ như được phủ một chiếc khăn màu thạch sáng. Hai phía bên nhà thờ có bốn nhà thờ nhỏ được kiến trúc theo một phong cách riêng.
- Nhà thờ đá: Tên nguyên thủy: Nhà thờ Trái tim Vô nhiễm nguyên tội Đức Mẹ, còn được gọi là nhà thờ đá vì tất cả mọi thứ ở nhà thờ này đều được làm bằng đá, từ nền, tường, cột, chấn song cửa... Phía trong được chạm nhiều bức phù điêu đẹp, đặc biệt là bức chạm tứ quý: tùng, mai, cúc, trúc, tượng trưng cho thời tiết và vẻ đẹp riêng của bốn mùa trong một năm. Ðường nét khắc họa những con vật như sư tử, phượng sống động đến lạ thường.
- Các hang đá nhân tạo: ở phía bắc khu nhà thờ Phát Diệm có 3 hang đá cách nhau khoảng 100m được tạo bằng những khối đá lớn nhỏ khác nhau giữ nguyên dáng vẻ tự nhiên. Trong đó, hang Lộ Ðức là đẹp nhất. Trên các hang đá đều có các tượng lớn.
- Nhà nguyện Trái Tim Đức Mẹ và Hang đá Đức Mẹ.
- Núi Lộ Đức: Nguyên thủy tên là Vườn Giệtsimani (phiên âm từ Gethsemane), từ năm 1925 đổi thành núi Lộ Đức.
Từ Wikipedia
Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010
Chùa bún riêu, chùa bánh xèo...
Trong khi những quán cơm dọc quốc lộ Bắc-Nam tai tiếng với những vụ “cơm tù, xe cướp”, thì từ khoảng 10 năm nay Tu viện Phước Hải trên tuyến quốc lộ 51 Saigon-Vũng Tàu đã được nhiều người biết đến với cách phục vụ hành khách ăn dọc đường hoàn toàn khác. Đến nỗi, dù không chủ tâm “xây dựng thương hiệu”, tu viện đã nổi tiếng với cái tên “Chùa bún riêu”.
Từ “chùa bún riêu” đến “chùa bánh xèo”
“Mời các chú các cô rửa mặt, rửa tay rồi vô dùng cơm với nhà chùa”, tiếng vị sư cô trẻ niềm nở đón khách ở lối đi vào. Bên hiên chùa là khu vườn cây kiểng có đặt sẵn những chiếc xô nhựa to chứa nước uống dành cho khách thập phương. Một ly nước chanh củ dền giải khát, món thức uống không thể bỏ qua giữa hè trở trời khô khốc.
Kế đó là khu nhà ăn có khoảng hai chục dãy bàn dài, cơm canh đã dọn sẵn chỉ chờ người dùng. Nếu ai thích ăn bún riêu thì tới quầy gần đó tự bưng lấy. Và cứ thế hết lượt khách này đến lượt khách khác tùy nghi dùng bữa và muốn ăn bao nhiêu cũng có. Điều khác lạ ở đây là không hề nghe tiếng “tính tiền đi” của mọi người sau khi dùng bữa xong.
Một cách tự nhiên, mỗi đoàn khách đều ý thức cử ra một vị đại diện vận động mọi người góp tiền cúng dường lại cho chùa để chùa có thể tiếp tục làm việc thiện. Cá nhân nào muốn tự đóng góp bằng tiền bỏ vào thùng công đức cũng được, hoặc muốn ủng hộ nguồn kinh tế tự túc của chùa thì sang phòng phát hành mua văn hóa phẩm Phật giáo, thức ăn chay...
Tu viện Phước Hải, xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, được khách thập phương gọi là “Chùa bún riêu” khoảng 10 năm nay. Đi từ Saigon ra hướng Vũng Tàu, qua khỏi Công ty Bột ngọt Vedan, rẽ phải vào khu công nghiệp Gò Dầu khoảng 100 mét, du khách sẽ gặp chùa. Khách đến chùa sang cũng như hèn đều được tiếp đãi như nhau.
Có lẽ nhờ cửa chùa rộng mở nên lượng xe du lịch ra vào tấp nập giống như những quán cơm dọc theo tuyến quốc lộ Bắc-Nam. Tiếng lành đồn xa, mỗi ngày chùa đãi trung bình hết khoảng 300 ký bún, riêng hai ngày cuối tuần thì số lượng tăng lên gấp đôi. Đặc biệt vào các kỳ lễ lớn như Phật đản, Vu Lan… chùa đãi tới 2.000 ký bún.
“Ngoài thời gian tụng niệm, một hai năm đầu mấy thầy trò suốt ngày chỉ biết phục vụ cơm và bún riêu cho khách thập phương. Có khi 11-12 giờ đêm vẫn còn khách gõ cửa chùa.
Càng về sau khách viếng chùa ngày một đông hơn, nhưng không vì thế mà các thầy trò xao lãng chuyện tu niệm”, sư cô Thích nữ Như Vân, phụ trách khâu ẩm thực Tu viện Phước Hải, cho biết. Từ năm 2000 trở lại đây, lịch đãi bún riêu của chùa được điều chỉnh lại, mỗi ngày bắt đầu từ 5 giờ 30 sáng đến 5 giờ 30 chiều. Ngoài món bún riêu chủ lực, ngày nào chùa cũng chuẩn bị sẵn 300 suất ăn trưa dành cho các công nhân nghèo làm việc tại khu công nghiệp Gò Dầu.
Từ Tu viện Phước Hải tiếp tục đi ra hướng Vũng Tàu khoảng chín ki lô mét tới thị trấn Phú Mỹ, nằm bên trái là khu Đại Tòng Lâm-một quần thể chùa, thiền viện, trường Phật học. Từ cổng chính Đại Tòng Lâm, rẽ phải đi theo con đường nhỏ dài khoảng một ki lô mét là tới Ni viện Thiện Hòa.
Do cùng quản lý Tu viện Phước Hải, nên từ món bún riêu đã được “bảo chứng” bởi khách hành hương suốt 10 năm qua, ni sư trụ trì Thích nữ Như Như nảy thêm ý tưởng chọn món bánh xèo để đãi khách khi đến Ni viện Thiện Hòa. Bột dùng để đúc bánh thì ngày nào chùa cũng xay sẵn. Rau thì trồng trong vườn. Còn những thứ khác như củ sắn, cà rốt, mì căn, dầu ăn thì do các mạnh thường quân cúng dường. Thương hiệu “Chùa bánh xèo” ba năm trở lại đây cũng khá hút khách. “Ngày thường chỉ dùng khoảng bảy khuôn đúc bánh, sử dụng cỡ ba ký bột. Còn ngày rằm thì số khuôn đúc và lượng bột xay tăng gấp đôi, gấp ba. Cao điểm nhất là dịp rằm tháng Bảy-lễ Vu Lan, chùa dùng tới 60 ký gạo để xay bột và cỡ 100 lít dầu đổ bánh”, một vị ni cho biết.
Không “làm thương hiệu” mà nhiều người biết
Vì sao khách thập phương, khách đi đường đổ về “Chùa bún riêu”, “Chùa bánh xèo” ngày càng nhiều? Vị trụ trì chỉ đúc kết bằng bốn chữ: từ bi, rộng mở. Từ bi ở đây chính là tấm lòng nghĩ đến người nghèo. Còn rộng mở là phục vụ mọi người. “Người thiếu ăn thì tìm đến chùa xin miếng cơm, miếng nước. Người có điều kiện sống khá hơn thì phát tâm đến chùa cúng dường và chùa đứng ra thể hiện tấm lòng ấy. Và một khi tâm từ bi được thể hiện một cách công tâm và minh bạch thì nhà chùa lại nhận được nhiều sự quan tâm, hỗ trợ hơn”, ni sư trụ trì thổ lộ.
Từ một ngôi chùa tranh vách đất được hình thành cách đây 20 năm, đến nay trên khuôn viên ba mẫu đất của Tu viện Phước Hải đã có đủ các khu vực ăn uống, bán hàng lưu niệm, khu nhà mát.
Đối với Ni viện Thiện Hòa, do đây là khu nội trú của 230 ni sinh trường Trung cấp và Cao đẳng Phật học tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nên không gian sống và khu vực ẩm thực được chăm chút rất tỉ mỉ. Ngoài việc chính là tu học, các ni sinh còn chia ca… đúc bánh xèo đãi khách, tham gia sản xuất nước tương để bán cho khách hành hương.
Tuy không đặt vấn đề kinh doanh nhưng nhờ chú ý đến các yếu tố như: vệ sinh an toàn thực phẩm, không gian thoáng mát, tinh thần phục vụ niềm nở và trên hết là miễn phí tất cả dịch vụ nên hai ngôi chùa trên mặc nhiên đã tạo dựng được “thương hiệu” cho riêng mình trong tâm trí khách thập phương.
Trả lời câu hỏi kinh phí ở đâu mà chùa đãi như vậy? Ni sư Thích nữ Như Như, trụ trì chùa, cho biết: “Chùa bố thí vật thực cho bá tánh và cũng có những đại thí chủ phát tâm cúng dường lại cho chùa để công việc từ thiện này được duy trì mãi mãi. Mỗi người nếu biết mở rộng tấm lòng của mình thì sẽ được nhận lại tất cả”.
Theo Uyên Viễn - hopham.vn
------------
Chủ nhật tuần này (22.8.2010) tụi mình sẽ viếng hai nơi này. Tuy không theo đạo Phật nhưng các chính đạo đều hướng về sự nhân từ, bác ái cả.
Mình không thích chuyện tiền bạc tại các chốn trang nghiêm, sẽ cúng các bình dầu ăn để nhà chùa sử dụng cho bữa ăn của bá tánh vậy.
ĐGD
Từ “chùa bún riêu” đến “chùa bánh xèo”
“Mời các chú các cô rửa mặt, rửa tay rồi vô dùng cơm với nhà chùa”, tiếng vị sư cô trẻ niềm nở đón khách ở lối đi vào. Bên hiên chùa là khu vườn cây kiểng có đặt sẵn những chiếc xô nhựa to chứa nước uống dành cho khách thập phương. Một ly nước chanh củ dền giải khát, món thức uống không thể bỏ qua giữa hè trở trời khô khốc.
Kế đó là khu nhà ăn có khoảng hai chục dãy bàn dài, cơm canh đã dọn sẵn chỉ chờ người dùng. Nếu ai thích ăn bún riêu thì tới quầy gần đó tự bưng lấy. Và cứ thế hết lượt khách này đến lượt khách khác tùy nghi dùng bữa và muốn ăn bao nhiêu cũng có. Điều khác lạ ở đây là không hề nghe tiếng “tính tiền đi” của mọi người sau khi dùng bữa xong.
Một cách tự nhiên, mỗi đoàn khách đều ý thức cử ra một vị đại diện vận động mọi người góp tiền cúng dường lại cho chùa để chùa có thể tiếp tục làm việc thiện. Cá nhân nào muốn tự đóng góp bằng tiền bỏ vào thùng công đức cũng được, hoặc muốn ủng hộ nguồn kinh tế tự túc của chùa thì sang phòng phát hành mua văn hóa phẩm Phật giáo, thức ăn chay...
Tu viện Phước Hải, xã Phước Thái, huyện Long Thành, tỉnh Đồng Nai, được khách thập phương gọi là “Chùa bún riêu” khoảng 10 năm nay. Đi từ Saigon ra hướng Vũng Tàu, qua khỏi Công ty Bột ngọt Vedan, rẽ phải vào khu công nghiệp Gò Dầu khoảng 100 mét, du khách sẽ gặp chùa. Khách đến chùa sang cũng như hèn đều được tiếp đãi như nhau.
Có lẽ nhờ cửa chùa rộng mở nên lượng xe du lịch ra vào tấp nập giống như những quán cơm dọc theo tuyến quốc lộ Bắc-Nam. Tiếng lành đồn xa, mỗi ngày chùa đãi trung bình hết khoảng 300 ký bún, riêng hai ngày cuối tuần thì số lượng tăng lên gấp đôi. Đặc biệt vào các kỳ lễ lớn như Phật đản, Vu Lan… chùa đãi tới 2.000 ký bún.
“Ngoài thời gian tụng niệm, một hai năm đầu mấy thầy trò suốt ngày chỉ biết phục vụ cơm và bún riêu cho khách thập phương. Có khi 11-12 giờ đêm vẫn còn khách gõ cửa chùa.
Càng về sau khách viếng chùa ngày một đông hơn, nhưng không vì thế mà các thầy trò xao lãng chuyện tu niệm”, sư cô Thích nữ Như Vân, phụ trách khâu ẩm thực Tu viện Phước Hải, cho biết. Từ năm 2000 trở lại đây, lịch đãi bún riêu của chùa được điều chỉnh lại, mỗi ngày bắt đầu từ 5 giờ 30 sáng đến 5 giờ 30 chiều. Ngoài món bún riêu chủ lực, ngày nào chùa cũng chuẩn bị sẵn 300 suất ăn trưa dành cho các công nhân nghèo làm việc tại khu công nghiệp Gò Dầu.
Từ Tu viện Phước Hải tiếp tục đi ra hướng Vũng Tàu khoảng chín ki lô mét tới thị trấn Phú Mỹ, nằm bên trái là khu Đại Tòng Lâm-một quần thể chùa, thiền viện, trường Phật học. Từ cổng chính Đại Tòng Lâm, rẽ phải đi theo con đường nhỏ dài khoảng một ki lô mét là tới Ni viện Thiện Hòa.
Do cùng quản lý Tu viện Phước Hải, nên từ món bún riêu đã được “bảo chứng” bởi khách hành hương suốt 10 năm qua, ni sư trụ trì Thích nữ Như Như nảy thêm ý tưởng chọn món bánh xèo để đãi khách khi đến Ni viện Thiện Hòa. Bột dùng để đúc bánh thì ngày nào chùa cũng xay sẵn. Rau thì trồng trong vườn. Còn những thứ khác như củ sắn, cà rốt, mì căn, dầu ăn thì do các mạnh thường quân cúng dường. Thương hiệu “Chùa bánh xèo” ba năm trở lại đây cũng khá hút khách. “Ngày thường chỉ dùng khoảng bảy khuôn đúc bánh, sử dụng cỡ ba ký bột. Còn ngày rằm thì số khuôn đúc và lượng bột xay tăng gấp đôi, gấp ba. Cao điểm nhất là dịp rằm tháng Bảy-lễ Vu Lan, chùa dùng tới 60 ký gạo để xay bột và cỡ 100 lít dầu đổ bánh”, một vị ni cho biết.
Không “làm thương hiệu” mà nhiều người biết
Vì sao khách thập phương, khách đi đường đổ về “Chùa bún riêu”, “Chùa bánh xèo” ngày càng nhiều? Vị trụ trì chỉ đúc kết bằng bốn chữ: từ bi, rộng mở. Từ bi ở đây chính là tấm lòng nghĩ đến người nghèo. Còn rộng mở là phục vụ mọi người. “Người thiếu ăn thì tìm đến chùa xin miếng cơm, miếng nước. Người có điều kiện sống khá hơn thì phát tâm đến chùa cúng dường và chùa đứng ra thể hiện tấm lòng ấy. Và một khi tâm từ bi được thể hiện một cách công tâm và minh bạch thì nhà chùa lại nhận được nhiều sự quan tâm, hỗ trợ hơn”, ni sư trụ trì thổ lộ.
Từ một ngôi chùa tranh vách đất được hình thành cách đây 20 năm, đến nay trên khuôn viên ba mẫu đất của Tu viện Phước Hải đã có đủ các khu vực ăn uống, bán hàng lưu niệm, khu nhà mát.
Đối với Ni viện Thiện Hòa, do đây là khu nội trú của 230 ni sinh trường Trung cấp và Cao đẳng Phật học tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu nên không gian sống và khu vực ẩm thực được chăm chút rất tỉ mỉ. Ngoài việc chính là tu học, các ni sinh còn chia ca… đúc bánh xèo đãi khách, tham gia sản xuất nước tương để bán cho khách hành hương.
Tuy không đặt vấn đề kinh doanh nhưng nhờ chú ý đến các yếu tố như: vệ sinh an toàn thực phẩm, không gian thoáng mát, tinh thần phục vụ niềm nở và trên hết là miễn phí tất cả dịch vụ nên hai ngôi chùa trên mặc nhiên đã tạo dựng được “thương hiệu” cho riêng mình trong tâm trí khách thập phương.
Trả lời câu hỏi kinh phí ở đâu mà chùa đãi như vậy? Ni sư Thích nữ Như Như, trụ trì chùa, cho biết: “Chùa bố thí vật thực cho bá tánh và cũng có những đại thí chủ phát tâm cúng dường lại cho chùa để công việc từ thiện này được duy trì mãi mãi. Mỗi người nếu biết mở rộng tấm lòng của mình thì sẽ được nhận lại tất cả”.
Theo Uyên Viễn - hopham.vn
------------
Chủ nhật tuần này (22.8.2010) tụi mình sẽ viếng hai nơi này. Tuy không theo đạo Phật nhưng các chính đạo đều hướng về sự nhân từ, bác ái cả.
Mình không thích chuyện tiền bạc tại các chốn trang nghiêm, sẽ cúng các bình dầu ăn để nhà chùa sử dụng cho bữa ăn của bá tánh vậy.
ĐGD
Chủ Nhật, 15 tháng 8, 2010
Núi Tà Cú: thử thách lòng trai.
Núi Tà Cú là điểm leo núi hấp dẫn, một thắng cảnh kỳ thú của đất Bình Thuận. Núi Tà Cú cao gần 650m nằm ven quốc lộ 1A thuộc xã Tân Lập, huyện Hàm Thuận Nam, cách Phan Thiết 30km về phía nam. Phong cảnh nơi đây thật hữu tình với bờ biển dài, đá núi muôn hình, rừng xanh bao quanh tạo cho Tà Cú thêm uy nghiêm, hùng vĩ. Nơi đây có khu du lịch rộng hơn 250.000 m2 vơi rừng, núi và biển với quần thể sinh thái phong phú.
Có 2 cách để khách du lịch muốn lên đỉnh núi này là đường bộ và cáp treo. Nếu quyết đinh leo bằng đường bộ: bạn cần ăn mặc gọn gàng, đủ ấm, mang giày dép nhẹ và đem theo đủ nước uống.
Đoạn đường bộ lên núi Tà Cú có chiều dài khoảng 2.250m đường dốc cheo leo, khúc khuỷu với những bậc đá chông chênh. Có lẽ rất ít người theo con đường này nên nhiều nơi cây cỏ bắt đầu vươn ra che khuất lối mòn.
Chỉ vài trăm mét đầu tiên, du khách sẽ bắt gặp những dòng suối nhỏ nước trong vắt mát lạnh len qua những hòn đá cuội rồi tuôn chảy xuống sườn núi tạo nên một hình ảnh kỳ thú giữa cánh rừng bạt ngàn.
Đi được khoảng 1 cây số sẽ bước vào những đoạn dốc cao nhất, bước chân du khách sẽ như đeo chì nặng trịch nhưng bù lại có thể ngắm nhìn những thân bằng lăng cổ thụ cao vút, nghe tiếng chim ríu rít hót vang như điệu nhạc và dường như dễ thở hơn bởi không khí lành lạnh.
Đường đi sẽ dễ dàng hơn khi cách đỉnh 1.250m, lúc này khách có thể vừa đi vừa chiêm ngưỡng trời xanh thoắt ẩn, thoắt hiện qua những tán rừng và thung lũng mờ ảo bởi màn sương bên dưới. Khung cảnh thật hùng vĩ và nên thơ của núi rừng.
Nơi đến là điểm giao nhau của lối leo núi bằng đường bộ và cáp treo, từ nơi này lên chùa và đỉnh núi còn vài trăm bậc thang nữa.
Với du khách không đủ sức leo núi thì có thể đi cáp treo (hic, tôi chọn cách này). Tại đây có tuyến cáp dài 1.600m, cao 505m với 35 ca-bin đóng mở tự động có thể phục vụ hàng ngàn khách mỗi giờ. Có hai nhà ga: nhà ga cáp dưới, nhà ga cáp trên, một quảng trường và những khu phụ trợ rộng rãi, khang trang cùng lúc có thể phục vụ hàng nghìn khách du lịch.
Sau khi mua vé, chúng tôi bước vào nhà ga dưới trình vé rồi bước vào cabin khi nó chạy chầm chậm qua góc cua và tự động mở cửa.
Tiếng cóc cách rồi ầm ầm khi cabin móc vào cáp nhưng rời khỏi ga, sự im lặng dịu kỳ sẽ bao phủ ngay. Chúng tôi được đưa lên cao dần, cao nữa - Bên ngoài là một khung cảnh thiên nhiên với núi rừng rộng mở bao la vô cùng. Nhìn xuống phía dưới, cabin lướt trên những ngọn cây dong hoa đỏ rực hòa với tiếng hót lanh lãnh của nhiều loài chim khiến những người lữ khách cảm thấy thật thư giãn và dễ chịu.
Lỗ tai bắt đầu nghe lóc bóc do áp xuất không khí giảm dần khi lên cao. Gió dìu dịu vi vu qua các khoảng trông trên cửa kính, tôi nhìn thấy xa tí ngoài kia là biển Hàm Thuận Nam, bên trái là ngọn hải đăng Kê Gà nổi tiếng có hơn 100 tuổi, hằng ngày vẫn cần mẫn hướng dẫn tàu, thuyền đi lại trên biển ban đêm an toàn.
Đến nhà ga phía trên rồi, cabin chần chậm vào cua rồi tự động mở cửa để chúng tôi bước xuống. Vượt qua hàng trăm bậc thang đá nữa thì đến chùa Núi. Đây là cụm di tích, danh lam thắng cảnh có giá trị về mặt kiến trúc và nghệ thuật văn hóa. Hơi tiếc là ngay trong dịp chúng tôi đi thì chùa đang trùng tu nên còn rất bề bộn dù quang cảnh chùa vẫn toát lên vẻ trang trọng, linh thiêng.
Nơi này là cả một quần thể gồm di tích "Song Lâm Thị Tịch" với tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn (nghe nói lớn nhất Ðông Nam Á, dài 49m, cao 11m) và nhóm Tam Thế Phật đã được xếp hạng di tích lịch sử văn hóa quốc gia.
Sử cũ nơi này có ghi lại: tác phẩm tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn do ông Trương Đình Ý chủ trì được tạo tác từ năm 1958 đến 1962 do công sức lao động của con người, không có máy móc hay cần trục, cùng với sự hỗ trợ của đông đảo Phật tử khắp các tỉnh miền Nam. Đó là công việc thầm lặng, không phô trương, chỉ có niềm tin vượt lên trên mọi trở ngại của núi rừng. Xung quanh pho tượng là rừng cây xào xạc
Leo lên hàng trăm bậc đá, vãn cảnh chùa, thăm hang động, du khách còn thấy những giò lan rừng nở đầy hoa, thơm ngát, vắt vẻo trên những cây dầu, cây bằng lăng... trong rừng nguyên sinh. Khuôn viên nhà chùa trên núi vừa rộng, vừa mát có nhiều ghế đá, ghế gỗ là nơi ngồi để tận hưởng ngọn gió trong lành từ biển. Khách có thể rửa mặt từ những vòi nước trong vắt, mát rượi từ núi chảy ra và nghỉ ngơi ở đây.
Du lịch núi Tà Cú có thể kết hợp trong một chuyến tham quan nhiều nơi khác, ví dụ như tour Thày Thím - Cổ Thạch - Tà Cú... để tạo ra nhiều thích thú khó quên trong lòng khách du lịch.
Điền Gia Dũng
Có dùng thêm thông tin từ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ + ảnh internet
Có 2 cách để khách du lịch muốn lên đỉnh núi này là đường bộ và cáp treo. Nếu quyết đinh leo bằng đường bộ: bạn cần ăn mặc gọn gàng, đủ ấm, mang giày dép nhẹ và đem theo đủ nước uống.
Đoạn đường bộ lên núi Tà Cú có chiều dài khoảng 2.250m đường dốc cheo leo, khúc khuỷu với những bậc đá chông chênh. Có lẽ rất ít người theo con đường này nên nhiều nơi cây cỏ bắt đầu vươn ra che khuất lối mòn.
Chỉ vài trăm mét đầu tiên, du khách sẽ bắt gặp những dòng suối nhỏ nước trong vắt mát lạnh len qua những hòn đá cuội rồi tuôn chảy xuống sườn núi tạo nên một hình ảnh kỳ thú giữa cánh rừng bạt ngàn.
Đi được khoảng 1 cây số sẽ bước vào những đoạn dốc cao nhất, bước chân du khách sẽ như đeo chì nặng trịch nhưng bù lại có thể ngắm nhìn những thân bằng lăng cổ thụ cao vút, nghe tiếng chim ríu rít hót vang như điệu nhạc và dường như dễ thở hơn bởi không khí lành lạnh.
Đường đi sẽ dễ dàng hơn khi cách đỉnh 1.250m, lúc này khách có thể vừa đi vừa chiêm ngưỡng trời xanh thoắt ẩn, thoắt hiện qua những tán rừng và thung lũng mờ ảo bởi màn sương bên dưới. Khung cảnh thật hùng vĩ và nên thơ của núi rừng.
Nơi đến là điểm giao nhau của lối leo núi bằng đường bộ và cáp treo, từ nơi này lên chùa và đỉnh núi còn vài trăm bậc thang nữa.
Với du khách không đủ sức leo núi thì có thể đi cáp treo (hic, tôi chọn cách này). Tại đây có tuyến cáp dài 1.600m, cao 505m với 35 ca-bin đóng mở tự động có thể phục vụ hàng ngàn khách mỗi giờ. Có hai nhà ga: nhà ga cáp dưới, nhà ga cáp trên, một quảng trường và những khu phụ trợ rộng rãi, khang trang cùng lúc có thể phục vụ hàng nghìn khách du lịch.
Sau khi mua vé, chúng tôi bước vào nhà ga dưới trình vé rồi bước vào cabin khi nó chạy chầm chậm qua góc cua và tự động mở cửa.
Tiếng cóc cách rồi ầm ầm khi cabin móc vào cáp nhưng rời khỏi ga, sự im lặng dịu kỳ sẽ bao phủ ngay. Chúng tôi được đưa lên cao dần, cao nữa - Bên ngoài là một khung cảnh thiên nhiên với núi rừng rộng mở bao la vô cùng. Nhìn xuống phía dưới, cabin lướt trên những ngọn cây dong hoa đỏ rực hòa với tiếng hót lanh lãnh của nhiều loài chim khiến những người lữ khách cảm thấy thật thư giãn và dễ chịu.
Lỗ tai bắt đầu nghe lóc bóc do áp xuất không khí giảm dần khi lên cao. Gió dìu dịu vi vu qua các khoảng trông trên cửa kính, tôi nhìn thấy xa tí ngoài kia là biển Hàm Thuận Nam, bên trái là ngọn hải đăng Kê Gà nổi tiếng có hơn 100 tuổi, hằng ngày vẫn cần mẫn hướng dẫn tàu, thuyền đi lại trên biển ban đêm an toàn.
Đến nhà ga phía trên rồi, cabin chần chậm vào cua rồi tự động mở cửa để chúng tôi bước xuống. Vượt qua hàng trăm bậc thang đá nữa thì đến chùa Núi. Đây là cụm di tích, danh lam thắng cảnh có giá trị về mặt kiến trúc và nghệ thuật văn hóa. Hơi tiếc là ngay trong dịp chúng tôi đi thì chùa đang trùng tu nên còn rất bề bộn dù quang cảnh chùa vẫn toát lên vẻ trang trọng, linh thiêng.
Nơi này là cả một quần thể gồm di tích "Song Lâm Thị Tịch" với tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn (nghe nói lớn nhất Ðông Nam Á, dài 49m, cao 11m) và nhóm Tam Thế Phật đã được xếp hạng di tích lịch sử văn hóa quốc gia.
Sử cũ nơi này có ghi lại: tác phẩm tượng Phật Thích Ca nhập niết bàn do ông Trương Đình Ý chủ trì được tạo tác từ năm 1958 đến 1962 do công sức lao động của con người, không có máy móc hay cần trục, cùng với sự hỗ trợ của đông đảo Phật tử khắp các tỉnh miền Nam. Đó là công việc thầm lặng, không phô trương, chỉ có niềm tin vượt lên trên mọi trở ngại của núi rừng. Xung quanh pho tượng là rừng cây xào xạc
Leo lên hàng trăm bậc đá, vãn cảnh chùa, thăm hang động, du khách còn thấy những giò lan rừng nở đầy hoa, thơm ngát, vắt vẻo trên những cây dầu, cây bằng lăng... trong rừng nguyên sinh. Khuôn viên nhà chùa trên núi vừa rộng, vừa mát có nhiều ghế đá, ghế gỗ là nơi ngồi để tận hưởng ngọn gió trong lành từ biển. Khách có thể rửa mặt từ những vòi nước trong vắt, mát rượi từ núi chảy ra và nghỉ ngơi ở đây.
Du lịch núi Tà Cú có thể kết hợp trong một chuyến tham quan nhiều nơi khác, ví dụ như tour Thày Thím - Cổ Thạch - Tà Cú... để tạo ra nhiều thích thú khó quên trong lòng khách du lịch.
Điền Gia Dũng
Có dùng thêm thông tin từ báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ + ảnh internet
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



























