Rượu Chít Tam Đảo
Vườn Quốc gia Tam Đảo chập trùng núi cao với trăm suối ngàn khe cùng bát ngát những cánh rừng hỗn giao xen kẽ các vạt rừng nguyên chủng. Rừng chít cũng là đặc điểm rất riêng của vùng núi đồi Tam Đảo.
Rừng cỏ lau thường mọc trên đồi cao còn rừng cỏ chít mọc ven các khe suối và tạo thành các cánh rừng phủ kín những bãi bồi. Cây chít cho lá gói bánh cho hoa râm chổi và còn cho một món ăn đặc sản quý giá. Đó là con sâu chít, một vị thuốc bổ tráng dương, một món ăn quý hiếm thường được ví vơi `Đông trùng hạ thảo" trong thuốc bắc của Trung Quốc.
Bà con các dân tộc ở miền Tây Bắc như Dao, Nùng, Tày, Thái, Giáy… cho biết mùa khai thác sâu chít kéo dài tháng 4 đến tháng 7 dương lịch, đấy là khoảng thời gian ấu trùng sâu chít ăn đọt non cây chít. Lá chít rừng được bà con hái về gói bánh đồng thời bắt sâu chít về ngâm rượu chít. Trong bụi chít, tìm ngọn cây nào bị héo úa là bóc ra sẽ bắt được con sâu đang nằm gọn giữa thân cây. Con sâu chít màu trắng ngà chỉ dài chừng hai đốt tay giống như con tằm nhỏ. Mỗi buổi luồn rừng dù tích cực cũng chỉ bắt được vài chục con/người.
Rượu Chít này còn có tên gọi khác là Bạch trùng thảo, Đông trùng hạ thảo. Con sâu chít đem về có thể thả ngay vào chai với số lượng không hạn chế, đổ đầy rượu ngâm chìm rồi đặt vào góc tủ. Khoảng một tháng sau sẽ trở thành rượu bổ với màu trông hơi trắng ngà. Rượu này rất phù hợp với những người đàn ông bị " bất lực.
Những ai cẩn thận và cầu kỳ hơn thì thả sâu chít còn tươi vào nước muối pha loãng, rửa sạch vớt ra cho ráo nước. Dùng gạo nếp thơm cho vào chảo rang vàng rồi rắc lần lượt sâu chít vào tiếp tục đảo cùng gạo nếp đến khi các con sâu chít đều cùng chín vàng như gạo rang thì lấy ra cho vào ngâm rượu hoặc để dành dùng dần. Rượu này có màu vàng bắt mắt và rất thơm ngon.
Con sâu chít ở Tam Đảo vừa là vị thuốc vừa là thực phẩm quý hiếm và rất bổ dường đối với cả những người mới ốm dậy. Trẻ nhỏ và người già suy dinh đường nếu thường xuyên được bồi dưỡng bằng sâu chít hấp cách thủy cùng lòng đỏ trứng gà sẽ rất nhanh lại sức.
Các cụ già Ở đây còn kể lại rằng: Từ thời xưa các quan lại thường khuyến khích dân sở tại vào rừng bất sâu chít về nộp cho Viện Thái Y của triều đình, mỗi lạng sâu chít được thưởng gần 1 lạng bạc, vừa có thuốc quý vừa góp phần bảo vệ rừng xanh.
Thịt tái bò kiến đốt
Có thể khẳng định Thịt bò tái kiến đốt là món ăn độc đáo và đặc sắc nhất của vùng núi phía bắc. Hương vị, cách chế biến và thưởng thức món ăn này đều mang một phong cách rất riêng, tất cả đều xuất phát từ phong tục, văn hóa ẩm thực riêng của con người nơi đây.
Với cái tên nghe đã khiến thực khách phải tò mò muốn thưởng thức. Khi ăn rồi thì sẽ nhớ mãi và đặc biệt ấn tượng với với cách chế biến của món ăn này.
Thịt bò hoặc bê vừa mới mổ xong người ta cắt mỗi miếng từ 1-2kg, sau đó chọn những ổ kiến thật to ở trên cây (kiến ở dưới đất sẽ không đảm bảo vệ sinh) rồi để những miếng thịt vào cạnh tổ kiến, chọc cho lũ kiến bung ra, khi đó tất cả lũ kiến hung dữ sẽ bâu vào miếng thịt và cong đuôi đốt chán chê, thậm chí người ta có thể mang mỗi miếng thịt để vào một tổ kiến khác nhau như vậy khi ăn sẽ có được nhiều hương vị: kiến vống đỏ có mùi thơm chua, kiến vống đen có mùi thơm hắc, kiến bồ nọt có vị cay ngọt, kiến ngạt có mùi thơm...
Tiếp theo, miếng thịt bò được mang xuống rửa sạch bằng nước muối nhạt, để ráo nước, đem nướng chín tái trên bếp than hồng rồi mang ra thái miếng mỏng cho lên đĩa. Nhưng không chỉ có thế, các nguyên liệu ăn kèm và cách ăn cũng rất công phu, ngoài các loại rau sống ăn kèm thì không thể thiếu được chuối xanh và rau ngổ. Chuối xanh rửa sạch, để cả vỏ và thái lát cho vào bát nước cùng với một chút nước cốt chanh.
Cuối cùng là nước chấm. Người dân ở đây dùng một loại tương làm từ ngô và đậu, pha thêm gừng băm nhỏ và một chút đường. Khi ăn dùng tay đặt miếng thịt bò trên rau sống, tiếp theo là một lát chuối nhỏ và một chiếc rau ngổ đặt lên trên sau đó cuốn chúng lại nhúng vào bát nước chấm và thưởng thức.
Khi ăn hương vị của mỗi miếng thịt cũng khác nhau vì mỗi loài kiến đốt cho một hương vị riêng biệt. Đó quả là hương vị mà khi ăn xong sẽ còn nhớ mãi về vùng đất này.
Ăn thịt bò tái kiến đốt không chỉ tốt cho tiêu hóa mà nó còn là vị thuốc phòng và chữa bệnh thần kinh hoặc thấp khớp. Theo Đông Y thì nọc kiến rừng cũng là một loại thuốc quý.
Theo Food Development Lab, Văn hóa nghệ thuật ăn uống
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cao nguyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010
Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010
Du lịch Sapa
Nằm ở phía tây bắc của Việt Nam, Sa Pa là một huyện vùng cao của tỉnh Lào Cai, một vùng đất khiêm nhường, lặng lẽ nhưng ẩn chứa bao điều kỳ diệu của cảnh sắc thiên nhiên.
Phong cảnh thiên nhiên của Sa Pa được kết hợp với sức sáng tạo của con người cùng với địa hình của núi đồi, màu xanh của rừng, như bức tranh có sự sắp xếp theo một bố cục hài hoà tạo nên một vùng có nhiều cảnh sắc thơ mộng hấp dẫn.
Đến thăm Sapa du khách sẽ có cơ hội chinh phục đỉnh Phan Xi Phăng nổi tiếng là nóc nhà Đông Dương, hay tự mình khám phá núi đồi ở đây bằng một chuyến du lịch bụi đến những bản làng của người dân tộc thiểu số. Khung cảnh núi rừng với trăm hoa đua nở, “mây ôm ấp núi, núi ôm mây” chắc chắn sẽ làm nức lòng du khách khi đã đặt chân đến nơi này.
Đi lúc nào?
Chìm trong làn mây bồng bềnh thị trấn Sa Pa như một thành phố trong sương huyền ảo, vẽ lên một bức tranh sơn thủy hữu tình. Nơi đây, có thứ tài nguyên vô giá đó là khí hậu trong lành mát mẻ, mang nhiều sắc thái đa dạng.
Nằm ở độ cao trung bình 1500m – 1800m, nên khí hậu Sa Pa ít nhiều lại mang sắc thái của xứ ôn đới, với nhiệt độ trung bình 15-18°C. Mùa mưa thường kéo dài từ tháng 5 đến cuối tháng 8. Đỉnh điểm mưa nhiều nhất đó là vào tháng 7 – 8.
Vì vậy thời điểm tốt nhất để du khách đến đây du lịch là từ tháng 9 đến tháng 11 hoặc từ tháng 3 đến 5. Vào thời điểm này thời tiết khá ổn định, ngày nắng khô, đêm lạnh. Vào tháng 4 – 5, Sapa tràn ngập trong sắc hoa đua nở và những cánh đồng xanh mướt.
Vào mùa đông khỏang từ tháng 12 đến tháng 2 trời trở nên rất lạnh, nhất là ở phía đông bắc khi về đêm. Nhưng bù lại du khách sẽ được ngắm cảnh bình minh trên thung lũng cao vào buổi sáng sớm. Và đặc biệt trong những năm gần đây trên Sapa thường xuất hiện băng tuyết và thỉnh thoảng có tuyết rơi. Nếu đên đây trong dịp này chắc chắn du khách sẽ được chứng kiến cảnh tượng khá lãng mạn này. Tuy nhiên cũng chính vì vậy mà có rất nhiều di khách đến đây nếu bạn không thích ồn ào, đông đúc thì không nên đi du lịch Sapa vào thời điểm này.
Đi những đâu?
Sa Pa có đỉnh Phan Xi Păng cao 3.143m trên dãy Hoàng Liên Sơn, được hình thành vào thời kỳ tân kiến tạo cách đây trên 100 triệu năm. Đỉnh Phan Xi Păng hiện là điểm hẹn của nhiều nhà leo núi. Du khách có thể chinh phục đỉnh núi này thông qua các tour của các công ty du lịch lữ hành chuyên nghiệp hoặc chỉ với sự dẫn đường của người bản xứ.
Sa Pa còn có núi Hàm Rồng ở sát ngay thị trấn, bất kỳ du khách nào cũng có thể lên đó để ngắm toàn cảnh thị trấn, thung lũng Mường Hoa, Sa Pả, Tả Phìn ẩn hiện trong sương khói. Hiện nay, với bàn tay tôn tạo của con người, Hàm Rồng thực sự là một thắng cảnh đầy hoa trái của Sa Pa. Lên Hàm Rồng, du khách như lạc vào vườn tiên, mây ùa kín thân người, hoa rực rỡ mặt đất.
Sa Pa còn có nhà thờ cổ ở ngay thị trấn và từ thị trấn đi ngược về hướng đông bắc trên đường đi tới động Tả Phìn có một tu viện được xây gần toàn như bằng đá tại một sườn đồi quang đãng, thoáng mát.
Qua tu viện đi bộ ba cây số theo hướng bắc ta đến hang động Tả Phìn với độ rộng có thể đủ chứa một số lượng người cỡ trung đoàn của quân đội. Trong hang nhiều nhũ đá tạo nên những hình thù kỳ thú như hình tiên múa, đoàn tiên ngồi, cánh đồng xa, rừng cây lấp lánh. Đặc biệt tại thung lũng Mường Hoa có 196 hòn chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo cổ học vẫn chưa giải mã được. Khu chạm khắc cổ đã được xếp hạng di tích quốc gia.
Từ thị trấn Sa Pa, đi về phía tây khoảng 12km trên đường đi Lai Châu, ta sẽ gặp Thác Bạc với những dòng nước đổ ào ào từ độ cao trên 200m tạo thành âm thanh núi rừng đầy ấn tượng.
Sa Pa còn là “vương quốc” của hoa trái, như đào hoa, đào vàng to, đào vàng nhỏ, mận hậu, mận tím, mận tam hoa, hoa lay dơn, hoa mận, hoa lê, hoa đào, hoa cúc, hoa hồng…đặc biệt là hoa bất tử sống mãi với thời gian.
Bạn sẽ có dịp được ngắm nhìn và chụp vài tấm ảnh để làm kỉ niệm cho chuyến du lịch đến vùng núi Tây Bắc này.
Sa Pa với 6 tộc người cũng cư trú, mỗi tộc người có một vốn văn hoá riêng với các lễ hội như lễ hội “Roóng pọc” của người Giáy Tả Van, lễ hội “Sải Sán” (đạp núi) của người Mông, lễ “Tết nhảy” của người Dao Đỏ, tất cả đều diễn ra vào tháng tết hàng năm. Du khách có thể làm một chuyến đi bộ xuyên đồi núi, hay đi bằng xe máy, xe đạp để đến tìm hiểu miền núi và thăm những làng mạc của dân tộc ít người.
Chợ phiên của Sa Pa họp vào ngày chủ nhật tại huyện lỵ (thị trấn Sa Pa). Người dân ở vùng xa phải đi từ ngày thứ bảy. Chắc chắn du khách sẽ cảm thấy thích thú khi được chứng kiến một phiên chợ độc đáo. Vào tối thứ bảy mọi người cùng thức vui với nhau bằng những bài hát dân ca của trai gái người Mông, người Dao, bằng những âm thanh của đàn môi, của sáo, của khèn Mông, bằng những bát rượu tràn đầy của những người có tuổi…và người ta đã đặt cho nó là “chợ tình”.
Đến, đi lại bằng gì?
Sa Pa nằm cách thành phố Lào Cai 38km và cách Hà Nội 376km. Để đến đây có 2 đường: một từ thành phố Lào Cai vào, một từ Bình Lư (Lai Châu) sang, bằng nhiều loại phương tiện như: ôtô, xe máy.
Phương tiện phổ biến nhất để đi đến Sapa đó là những chuyến xe lửa họat động vào ban đêm chây từ ga Hà Nội đến ga Lào Cai. Xe lửa chạy từ khỏang 19h đến 22h30 mỗi tối. Bạn có thể đi xe lửa Victoria Express có hệ thống điều hoà không khí và giường ngủ mềm. Bạn sẽ mất khỏang 8 tiếng rưỡi mới đến ga Lào Cai. Sau đó phải chuyển sang xe hơi, xe tải mini để đi từ Lào Cai đến Sapa. Và bạn sẽ phải mất thêm khoảng 50 phút để chạy ngang qua nhưng thửa ruộng bậc thang xinh đẹp của người dân địa phương.
Thay vì đi bằng xe lửa thì du khách cũng có thể đi xe đò, nhưng hơi bất tiện vì đường khá xóc và không bằng phẳng lắm.
Khi đến Sapa, du khách có thể thuê xe để tự do đi lại khám phá hay tham quan những bản làng và những nơi lân cận. Bạn nên thuê xe jeep hoặc xe gắn máy để có thể đi lại thuận tiện.
Giá vé xe lửa đi từ ga Hà Nội đến ga Lào Cai khoảng 25$, tương đương khoảng 425.000 VNĐ. Giá xe buýt để đi từ Lào Cai đến Sapa khoảng 25.000 VNĐ.
Khi đến đây du lịch, du khách nên chuẩn bị và đổi trước một số tiền lẻ để thuận tiện trong việc mua sắm, ăn uống ở nơi này. Giá khách sạn ở đây cũng khá rẻ, chỉ từ 100.000 đến 150.000 VNĐ cho 1 đêm.
Ẩm thực - Ở
Các món ăn đặc sản SaPa là thịt lợn Mán nướng, gà đen nướng, rượu San Lùng. Ăn chơi, ấm lòng thì dùng trứng nướng, ngô nướng, hạt dẻ, phèo nướng - Đồ nướng thì giá khá bình dân, chừng mươi ngàn. Sapa có giống đào quả nhỏ, đầu hơi khoằm nên được gọi là "đào mỏ quạ" ăn rất ngọt và giòn. Giống lê xanh Sa Pa quả nhỏ như mắc coọc ở Lạng Sơn ăn cũng rất ngọt và mát.
Nếu không đi vào dịp lễ thì nhà nghỉ rất sẵn và rẻ, bạn có thể đi loanh quanh khu vực trung tâm thị trấn (đoạn quanh nhà thờ đá) và vào bất cứ nhà nghỉ nào có tên đẹp. Giá phòng chỉ khoảng 150 ngàn/đêm, phòng ở được nhiều người.
Theo Chudu24 + internet
Phong cảnh thiên nhiên của Sa Pa được kết hợp với sức sáng tạo của con người cùng với địa hình của núi đồi, màu xanh của rừng, như bức tranh có sự sắp xếp theo một bố cục hài hoà tạo nên một vùng có nhiều cảnh sắc thơ mộng hấp dẫn.
Đến thăm Sapa du khách sẽ có cơ hội chinh phục đỉnh Phan Xi Phăng nổi tiếng là nóc nhà Đông Dương, hay tự mình khám phá núi đồi ở đây bằng một chuyến du lịch bụi đến những bản làng của người dân tộc thiểu số. Khung cảnh núi rừng với trăm hoa đua nở, “mây ôm ấp núi, núi ôm mây” chắc chắn sẽ làm nức lòng du khách khi đã đặt chân đến nơi này.
Đi lúc nào?
Chìm trong làn mây bồng bềnh thị trấn Sa Pa như một thành phố trong sương huyền ảo, vẽ lên một bức tranh sơn thủy hữu tình. Nơi đây, có thứ tài nguyên vô giá đó là khí hậu trong lành mát mẻ, mang nhiều sắc thái đa dạng.
Nằm ở độ cao trung bình 1500m – 1800m, nên khí hậu Sa Pa ít nhiều lại mang sắc thái của xứ ôn đới, với nhiệt độ trung bình 15-18°C. Mùa mưa thường kéo dài từ tháng 5 đến cuối tháng 8. Đỉnh điểm mưa nhiều nhất đó là vào tháng 7 – 8.
Vì vậy thời điểm tốt nhất để du khách đến đây du lịch là từ tháng 9 đến tháng 11 hoặc từ tháng 3 đến 5. Vào thời điểm này thời tiết khá ổn định, ngày nắng khô, đêm lạnh. Vào tháng 4 – 5, Sapa tràn ngập trong sắc hoa đua nở và những cánh đồng xanh mướt.
Vào mùa đông khỏang từ tháng 12 đến tháng 2 trời trở nên rất lạnh, nhất là ở phía đông bắc khi về đêm. Nhưng bù lại du khách sẽ được ngắm cảnh bình minh trên thung lũng cao vào buổi sáng sớm. Và đặc biệt trong những năm gần đây trên Sapa thường xuất hiện băng tuyết và thỉnh thoảng có tuyết rơi. Nếu đên đây trong dịp này chắc chắn du khách sẽ được chứng kiến cảnh tượng khá lãng mạn này. Tuy nhiên cũng chính vì vậy mà có rất nhiều di khách đến đây nếu bạn không thích ồn ào, đông đúc thì không nên đi du lịch Sapa vào thời điểm này.
Đi những đâu?
Sa Pa có đỉnh Phan Xi Păng cao 3.143m trên dãy Hoàng Liên Sơn, được hình thành vào thời kỳ tân kiến tạo cách đây trên 100 triệu năm. Đỉnh Phan Xi Păng hiện là điểm hẹn của nhiều nhà leo núi. Du khách có thể chinh phục đỉnh núi này thông qua các tour của các công ty du lịch lữ hành chuyên nghiệp hoặc chỉ với sự dẫn đường của người bản xứ.
Sa Pa còn có núi Hàm Rồng ở sát ngay thị trấn, bất kỳ du khách nào cũng có thể lên đó để ngắm toàn cảnh thị trấn, thung lũng Mường Hoa, Sa Pả, Tả Phìn ẩn hiện trong sương khói. Hiện nay, với bàn tay tôn tạo của con người, Hàm Rồng thực sự là một thắng cảnh đầy hoa trái của Sa Pa. Lên Hàm Rồng, du khách như lạc vào vườn tiên, mây ùa kín thân người, hoa rực rỡ mặt đất.
Sa Pa còn có nhà thờ cổ ở ngay thị trấn và từ thị trấn đi ngược về hướng đông bắc trên đường đi tới động Tả Phìn có một tu viện được xây gần toàn như bằng đá tại một sườn đồi quang đãng, thoáng mát.
Qua tu viện đi bộ ba cây số theo hướng bắc ta đến hang động Tả Phìn với độ rộng có thể đủ chứa một số lượng người cỡ trung đoàn của quân đội. Trong hang nhiều nhũ đá tạo nên những hình thù kỳ thú như hình tiên múa, đoàn tiên ngồi, cánh đồng xa, rừng cây lấp lánh. Đặc biệt tại thung lũng Mường Hoa có 196 hòn chạm khắc nhiều hình kỳ lạ của những cư dân cổ xưa cách đây hàng ngàn vạn năm mà nhiều nhà khảo cổ học vẫn chưa giải mã được. Khu chạm khắc cổ đã được xếp hạng di tích quốc gia.
Từ thị trấn Sa Pa, đi về phía tây khoảng 12km trên đường đi Lai Châu, ta sẽ gặp Thác Bạc với những dòng nước đổ ào ào từ độ cao trên 200m tạo thành âm thanh núi rừng đầy ấn tượng.
Sa Pa còn là “vương quốc” của hoa trái, như đào hoa, đào vàng to, đào vàng nhỏ, mận hậu, mận tím, mận tam hoa, hoa lay dơn, hoa mận, hoa lê, hoa đào, hoa cúc, hoa hồng…đặc biệt là hoa bất tử sống mãi với thời gian.
Bạn sẽ có dịp được ngắm nhìn và chụp vài tấm ảnh để làm kỉ niệm cho chuyến du lịch đến vùng núi Tây Bắc này.
Sa Pa với 6 tộc người cũng cư trú, mỗi tộc người có một vốn văn hoá riêng với các lễ hội như lễ hội “Roóng pọc” của người Giáy Tả Van, lễ hội “Sải Sán” (đạp núi) của người Mông, lễ “Tết nhảy” của người Dao Đỏ, tất cả đều diễn ra vào tháng tết hàng năm. Du khách có thể làm một chuyến đi bộ xuyên đồi núi, hay đi bằng xe máy, xe đạp để đến tìm hiểu miền núi và thăm những làng mạc của dân tộc ít người.
Chợ phiên của Sa Pa họp vào ngày chủ nhật tại huyện lỵ (thị trấn Sa Pa). Người dân ở vùng xa phải đi từ ngày thứ bảy. Chắc chắn du khách sẽ cảm thấy thích thú khi được chứng kiến một phiên chợ độc đáo. Vào tối thứ bảy mọi người cùng thức vui với nhau bằng những bài hát dân ca của trai gái người Mông, người Dao, bằng những âm thanh của đàn môi, của sáo, của khèn Mông, bằng những bát rượu tràn đầy của những người có tuổi…và người ta đã đặt cho nó là “chợ tình”.
Đến, đi lại bằng gì?
Sa Pa nằm cách thành phố Lào Cai 38km và cách Hà Nội 376km. Để đến đây có 2 đường: một từ thành phố Lào Cai vào, một từ Bình Lư (Lai Châu) sang, bằng nhiều loại phương tiện như: ôtô, xe máy.
Phương tiện phổ biến nhất để đi đến Sapa đó là những chuyến xe lửa họat động vào ban đêm chây từ ga Hà Nội đến ga Lào Cai. Xe lửa chạy từ khỏang 19h đến 22h30 mỗi tối. Bạn có thể đi xe lửa Victoria Express có hệ thống điều hoà không khí và giường ngủ mềm. Bạn sẽ mất khỏang 8 tiếng rưỡi mới đến ga Lào Cai. Sau đó phải chuyển sang xe hơi, xe tải mini để đi từ Lào Cai đến Sapa. Và bạn sẽ phải mất thêm khoảng 50 phút để chạy ngang qua nhưng thửa ruộng bậc thang xinh đẹp của người dân địa phương.
Thay vì đi bằng xe lửa thì du khách cũng có thể đi xe đò, nhưng hơi bất tiện vì đường khá xóc và không bằng phẳng lắm.
Khi đến Sapa, du khách có thể thuê xe để tự do đi lại khám phá hay tham quan những bản làng và những nơi lân cận. Bạn nên thuê xe jeep hoặc xe gắn máy để có thể đi lại thuận tiện.
Giá vé xe lửa đi từ ga Hà Nội đến ga Lào Cai khoảng 25$, tương đương khoảng 425.000 VNĐ. Giá xe buýt để đi từ Lào Cai đến Sapa khoảng 25.000 VNĐ.
Khi đến đây du lịch, du khách nên chuẩn bị và đổi trước một số tiền lẻ để thuận tiện trong việc mua sắm, ăn uống ở nơi này. Giá khách sạn ở đây cũng khá rẻ, chỉ từ 100.000 đến 150.000 VNĐ cho 1 đêm.
Ẩm thực - Ở
Các món ăn đặc sản SaPa là thịt lợn Mán nướng, gà đen nướng, rượu San Lùng. Ăn chơi, ấm lòng thì dùng trứng nướng, ngô nướng, hạt dẻ, phèo nướng - Đồ nướng thì giá khá bình dân, chừng mươi ngàn. Sapa có giống đào quả nhỏ, đầu hơi khoằm nên được gọi là "đào mỏ quạ" ăn rất ngọt và giòn. Giống lê xanh Sa Pa quả nhỏ như mắc coọc ở Lạng Sơn ăn cũng rất ngọt và mát.
Nếu không đi vào dịp lễ thì nhà nghỉ rất sẵn và rẻ, bạn có thể đi loanh quanh khu vực trung tâm thị trấn (đoạn quanh nhà thờ đá) và vào bất cứ nhà nghỉ nào có tên đẹp. Giá phòng chỉ khoảng 150 ngàn/đêm, phòng ở được nhiều người.
Theo Chudu24 + internet
Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010
Lạc lối vì mưa Đà Lạt!
Phần cuối bài "Chuyến du lịch Nha Trang - Đà lạt 5 ngày" - Phần 2
Phòng chúng tôi nhận được tại khách sạn Đỗ Quyên khá rộng rãi, ấm cúng và trang bị đủ những gì một KS hạng trung cần phải có như TH cáp, điện thoại, tủ lạnh, bồn tắm nước nóng, tủ trang điểm. Trên bàn khách cũng có một lọ hoa nhưng ở xứ hoa mà lại bày hoa... giấy mới quái chứ!
Phòng có cửa sổ đón nắng nhìn ra sân sau, phía bên kia tường chính là tòa Giám mục địa phận Đà Lạt, vậy là có Chúa ở gần bên.
Bày biện, sắp xếp đồ đạc cá nhân vào các tủ xong, nghỉ một tý rồi khoác áo lạnh vào đi loanh quanh. Các chuyến tham quan do nhà xe tổ chức sẽ bắt đầu vào ngày mai, ngày kia vì bây giờ đã xế chiều rồi. Vả lại, họ còn phải lo cho bữa cơm tối cho hàng trăm người trong đoàn nữa chứ. Xuống sảnh hỏi, chúng tôi mới biết chợ Đà lạt cách KS chỉ vài trăm mét thôi, vậy là tha hồ mua sắm hay tham quan, ăn uống với giá địa phương rồi nhỉ.
Bữa cơm chiều nóng hổi được bày ra cho đoàn bên khu B phía đối diện đường, cũng với 2 món mặn + một món xào + một món canh + tráng miệng với mọi nguyên liệu của xứ legume, nhào vô cho đủ 10 người/bàn rồi thưởng thức tài của nhà bếp thôi.
Chiều tối trời trở mây kèm mưa lất phất nhưng mặc kệ, giờ tự do: mình cần tham quan chợ cái đã, ít ra cũng phải biết chung quanh nơi mình ở chứ! Vậy là khoắc vai "nửa kia", tui tôi lại rời phòng đi bát phố.
Cái lành lạnh của xứ hoa khiến chúng tôi bỡ ngỡ rồi quên khuấy việc định hướng, quên cả việc lấy tấm danh thiếp của KS (trên ấy có phần bản đồ nhỏ), cứ đi đại theo hướng phải rồi trái, theo đường vòng vo tới cái chợ bán đồ cũ (hôm sau mới biết đây là đường Phan Bội Châu). Đồ cũ đây chính là áo khoác, áo len, nón len... hầm bà lằng cả núi, xem ra nói cũ chứ nhiều cái trông đẹp lắm, nhiều cái nhìn khoái mắt hơn cả cái tôi đang bận. Vậy là tụi tôi nhào vô lựa rồi thử lung tung cái nào cũng muốn mua nhưng ngại cồng kềnh. Rốt cuộc cũng lựa ra một cái ưng ý, mặc vô luôn với giá chỉ 40 ngàn bèo bọt.
Bổng nhiên trời đổ mưa nặng hạt khiến chúng tôi cứ chạy thẳng vào cái cầu dẫn vào chợ gần đó. Ở tầng này là khu ẩm thực bán đủ thứ đồ ăn cho đến nửa đêm, thôi vô làm chén chè nóng cái đã/
Mưa vẫn không ngới, tụi tôi lần xuống tầng dưới băng ra mé ngoài chợ, thoáng chốc trực diện ngay với cái bùng binh (Nguyễn Thi Minh Khai), lại băng lên cái cầu thang (ra Thành Thái), loay hoay rồi... mù đường! Thôi ghé vào hàng quang gánh ngay đó làm vài trứng hột vịt lộn cái đã, dẫu gì cũng đã ướt loi ngoi rồi.
Đớp hít xong, bà bán hàng chỉ hướng về đường LTHGấm, chúng tôi trả tiền, cảm ơn rồi dzọt. Chưa có kinh nghiệm thì thế thôi, chỉ một hôm sau: tôi biết rõ nếu đi ngỏ tắt từ nơi này qua chợ, trở ngườc lại đường Phan Bội Châu, Lê Thi Hồng Gấm thì chỉ mất có 300m thôi).
Kệ, không biết nhưng vui. Đội mưa, đi theo đường NTMKhai (vẫn nhận ra tren đường này có khu chợ đêm, hẹn mai vậy) rồi lại tới cái bùng binh nữa cạnh hồ Xuân Hương. queọ trái phát nữa là ra LTHG, Đỗ Quyên kia rồi! Mửng này phải về phòng ngâm nước thiệt nóng cho đã, he he.
Sáng xuống dưới: nhà bếp đã sẳn sàng với món bún vịt, nhào vô làm một tô cho ấm bụng, uống cà phê rồi cả đoàn lên xe đi tham quan.
So với nhiều khu du lịch hiện có ở Đà Lạt, Thung Lũng Vàng không có dáng vẻ hoành tráng, nhưng tạo được dấu ấn trong lòng khách du lịch khi ứng dụng nghệ thuật sắp đặt trong thiết kế và tận dụng những tiểu cảnh dựa trên cơ sở triết lý Đông phương khiến cho cảnh quan chung của cả khu vực trông tựa một bức tranh sơn thuỷ vậy.
Các khu vui chơi với những cái tên gợi sự khám phá như vườn đá Tứ Linh có bức tượng lớn mang hình dáng vị thần đang gieo hạt, khu vui chơi Thái Cực, hồ Lưỡng Nghi cùng những viên đá lót lối đi lên đồi được xếp theo hình quẻ Thiên hỏa đồng nhân trong Kinh Dịch...
Sau khi lang thang một vòng để ngắm nhìn các vườn cây, bãi đá, vườn bonsai hay các thác nước nhân tạo, chúng tôi ngả lưng trên những thảm cỏ êm mượt bên những sườn đồi thoai thoải để vừa nghe thông reo vi vu, vừa ngửi mùi thơm quyến rũ từ những tán thông già.
Nếu bạn đi theo nhóm trẻ, bạn có thể tổ chức sinh hoạt dã ngoại dưới tán lá rừng hoặc câu cá bên những hồ nước nhân tạo hay trong những vạt rừng thông êm ả tuyệt lắm.
Hoa và cây quý tại đây thì nhiều lắm: từ những loài thông 5 lá hiếm của VN, TQ còn có Bạch tùng, Thanh tùng, Tùng búp, Tùng xà ngũ phúc, thông Đỏ. Ngoài ra còn có vườn hoa đỗ quyên... cùng một số giống cây từ nước ngoài du nhập như Voong ke, Hồng sa mạc, Phong lữ thảo, cây lá phong...
Ở đây cũng có vô số loài hoa đặc trưng của Đà Lạt như Cẩm tú cầu, Thạch thảo, Mimosa... được trồng theo từng cụm, từng vạt, du khách có thể tha hồ chụp hình. Cuối vườn bonsai có cây bồ đề gần 300 năm tuổi.
Nghe nói có người dành cả ngày để du ngoạn trên hồ, tận hưởng không khí trong lành, mát mẻ và sự tĩnh lặng quý báu. Trên bờ, khách có thể tìm hiểu những nét văn hóa của các dân tộc thiểu số nam Tây Nguyên với thịt nướng, cơm lam, rượu cần, đốt lửa trại; tham gia lễ hội cồng chiêng; ngắm nhìn những tác phẩm điêu khắc gỗ; thư giãn trên những ngôi nhà sàn, nhà dài lộng gió; bắn cung và thám hiểm rừng sâu...
Đêm cuối cùng ở Đà Lạt, chúng tôi lại rảo bộ ra chợ mua ít thứ đặc sản, ghé chợ đêm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai nhấm nháp vài món lạ rồi ngồi ngắm người qua lại trên ghế đá tại bùng binh trước chợ. Nơi này bày bán rất nhiều thứ quà lưu niệm như các vòng cổ, những chiếc chuông gió xinh xinh là từ thạch cao, tranh khắc gổ do những nghệ nhân trẻ làm tại chổ.
Gió lành lạnh thổi từ hồ Xuân Hương khiến du khách kéo cao cổ áo khoác, gió đong đưa những quả chuông phát ra tiếng long kong thánh thót. Thật ra hiện nay, xứ hoa cũng đã giảm lạnh nhiều nhất là về mùa hè. Một số KS lục tục trang bị thêm... máy lạnh rồi, nghe thì kỳ quặc bởi miệt cao nguyên Lâm Viên xưa nay bao giờ cũng thừa thải cái hơi lạnh miễn phí kia mà. Chắc một phần cũng do hiệu ứng nhà kính toàn cầu, phần còn lại là do con người chúng ta cả thôi, phá rừng, khai hoang: biết bao vạt rừng thông ba lá của ĐL đã phải vĩnh viễn ra đi dành đất cho những cơ ngơi của con người?
Cả đoàn lên xe trở về TP HCM vào sáng hôm sau, trên đoạn đường này có ghé vào một vài nơi nữa như thác Prenn, thác Datanla.
Trước cổng vào thác Prenn có một cái chợ nông sản sầm uất, tại đây người dân địa phương bán nhiều thứ rau cải mà họ trồng tỉa được, tươi ngon còn giá cả thì rất rẻ. Đoạn đường này đoàn có ghé vào một khu du lịch gì đó nữa (thuộc tư nhân) mà tôi quên mất tên, chỉ còn nhớ là cũng khá nhiều cảnh đẹp, đường lên núi, có thác, có chùa...
Xe hướng về thị trấn Liên Nghĩa rồi Di Linh và về Bảo Lộc. Miền cao nguyễn vẫy tay chào đón du khách pương xa khi từ giã bằng một màn sương dày đặc... bụi đất trên đoạn đèo Bảo Lộc này do nhiều đoạn đang thi công sửa chữa.
Nếu đem cả đèo này, đèo Ngoạn Mục thì không thể so sánh được với đèo Hòn Giao mà chúng tôi đã được chứng kiến trong chuyến đi nhưng tất cả vẫn đẹp, cái đẹp bội phần so với các con đường trong thành phố đầy dẫy những "núi" cao ốc hai bên, mịt mù khói xe.
Về tới nhà đúng 7 giờ rưỡi tối, kết thúc chuyến đi 5 ngày.
Tổng kết:
- Giá vé: 2.700 ngàn/ 2 người + 320 ngàn bổ xung (vì muốn có phòng riêng)
- Ăn 10 buổi.
- 4 đêm phòng.
- 15 điểm tham quan.
Do Du lịch Ngọc Giàu tổ chức.
Nói chung là thỏa mãn.
Điền Gia Dũng
Phòng chúng tôi nhận được tại khách sạn Đỗ Quyên khá rộng rãi, ấm cúng và trang bị đủ những gì một KS hạng trung cần phải có như TH cáp, điện thoại, tủ lạnh, bồn tắm nước nóng, tủ trang điểm. Trên bàn khách cũng có một lọ hoa nhưng ở xứ hoa mà lại bày hoa... giấy mới quái chứ!
Phòng có cửa sổ đón nắng nhìn ra sân sau, phía bên kia tường chính là tòa Giám mục địa phận Đà Lạt, vậy là có Chúa ở gần bên.
Bày biện, sắp xếp đồ đạc cá nhân vào các tủ xong, nghỉ một tý rồi khoác áo lạnh vào đi loanh quanh. Các chuyến tham quan do nhà xe tổ chức sẽ bắt đầu vào ngày mai, ngày kia vì bây giờ đã xế chiều rồi. Vả lại, họ còn phải lo cho bữa cơm tối cho hàng trăm người trong đoàn nữa chứ. Xuống sảnh hỏi, chúng tôi mới biết chợ Đà lạt cách KS chỉ vài trăm mét thôi, vậy là tha hồ mua sắm hay tham quan, ăn uống với giá địa phương rồi nhỉ.
Chiều tối trời trở mây kèm mưa lất phất nhưng mặc kệ, giờ tự do: mình cần tham quan chợ cái đã, ít ra cũng phải biết chung quanh nơi mình ở chứ! Vậy là khoắc vai "nửa kia", tui tôi lại rời phòng đi bát phố.
Cái lành lạnh của xứ hoa khiến chúng tôi bỡ ngỡ rồi quên khuấy việc định hướng, quên cả việc lấy tấm danh thiếp của KS (trên ấy có phần bản đồ nhỏ), cứ đi đại theo hướng phải rồi trái, theo đường vòng vo tới cái chợ bán đồ cũ (hôm sau mới biết đây là đường Phan Bội Châu). Đồ cũ đây chính là áo khoác, áo len, nón len... hầm bà lằng cả núi, xem ra nói cũ chứ nhiều cái trông đẹp lắm, nhiều cái nhìn khoái mắt hơn cả cái tôi đang bận. Vậy là tụi tôi nhào vô lựa rồi thử lung tung cái nào cũng muốn mua nhưng ngại cồng kềnh. Rốt cuộc cũng lựa ra một cái ưng ý, mặc vô luôn với giá chỉ 40 ngàn bèo bọt.
Bổng nhiên trời đổ mưa nặng hạt khiến chúng tôi cứ chạy thẳng vào cái cầu dẫn vào chợ gần đó. Ở tầng này là khu ẩm thực bán đủ thứ đồ ăn cho đến nửa đêm, thôi vô làm chén chè nóng cái đã/
Mưa vẫn không ngới, tụi tôi lần xuống tầng dưới băng ra mé ngoài chợ, thoáng chốc trực diện ngay với cái bùng binh (Nguyễn Thi Minh Khai), lại băng lên cái cầu thang (ra Thành Thái), loay hoay rồi... mù đường! Thôi ghé vào hàng quang gánh ngay đó làm vài trứng hột vịt lộn cái đã, dẫu gì cũng đã ướt loi ngoi rồi.
Đớp hít xong, bà bán hàng chỉ hướng về đường LTHGấm, chúng tôi trả tiền, cảm ơn rồi dzọt. Chưa có kinh nghiệm thì thế thôi, chỉ một hôm sau: tôi biết rõ nếu đi ngỏ tắt từ nơi này qua chợ, trở ngườc lại đường Phan Bội Châu, Lê Thi Hồng Gấm thì chỉ mất có 300m thôi).
Kệ, không biết nhưng vui. Đội mưa, đi theo đường NTMKhai (vẫn nhận ra tren đường này có khu chợ đêm, hẹn mai vậy) rồi lại tới cái bùng binh nữa cạnh hồ Xuân Hương. queọ trái phát nữa là ra LTHG, Đỗ Quyên kia rồi! Mửng này phải về phòng ngâm nước thiệt nóng cho đã, he he.
Sáng xuống dưới: nhà bếp đã sẳn sàng với món bún vịt, nhào vô làm một tô cho ấm bụng, uống cà phê rồi cả đoàn lên xe đi tham quan.
Cứ một buổi tham quan ba điểm tức là một ngày 6 điểm, vé do nhà tổ chức lo sẳn hết nên mình cứ việc đi, ăn, chơi thôi.
Các thác nước nổi tiếng như thác Prenn, Datanla, Cam Ly... hay những nơi du khách thích ghé như Vườn hoa TP, Dinh Bảo Đại... đều có trong lịch trình chuyến đi nhưng những nơi mà tụi tôi thích nhất là Thung lũng Vàng, Thiền viện Trúc Lâm, và Hồ Tuyền Lâm.
Thung lũng vàng nằm cạnh nhà máy nước Dankia - Suối Vàng, có diện tích khoảng 20 ha nằm cách trung tâm thành phố Đà Lạt chừng 12 cây số. Đây đúng là một khu vườn sinh thái, khu du lịch rộng lớn phong phú thực vật giữa rừng thông bạt ngàn, lẫn vào đó là một số cổ thụ có tuổi thọ đã hàng trăm năm.
Cạnh những khu vườn cây là vườn đá được sắp xếp theo một ý tưởng độc đáo mang ý nghĩa "giao hoà và thân thiện" với nhiều loại đá hiếm sưu tầm từ nhiều nơi trên Tây Nguyên.Các khu vui chơi với những cái tên gợi sự khám phá như vườn đá Tứ Linh có bức tượng lớn mang hình dáng vị thần đang gieo hạt, khu vui chơi Thái Cực, hồ Lưỡng Nghi cùng những viên đá lót lối đi lên đồi được xếp theo hình quẻ Thiên hỏa đồng nhân trong Kinh Dịch...
Sau khi lang thang một vòng để ngắm nhìn các vườn cây, bãi đá, vườn bonsai hay các thác nước nhân tạo, chúng tôi ngả lưng trên những thảm cỏ êm mượt bên những sườn đồi thoai thoải để vừa nghe thông reo vi vu, vừa ngửi mùi thơm quyến rũ từ những tán thông già.
Nếu bạn đi theo nhóm trẻ, bạn có thể tổ chức sinh hoạt dã ngoại dưới tán lá rừng hoặc câu cá bên những hồ nước nhân tạo hay trong những vạt rừng thông êm ả tuyệt lắm.Ở đây cũng có vô số loài hoa đặc trưng của Đà Lạt như Cẩm tú cầu, Thạch thảo, Mimosa... được trồng theo từng cụm, từng vạt, du khách có thể tha hồ chụp hình. Cuối vườn bonsai có cây bồ đề gần 300 năm tuổi.
Rời thung lũng Vàng với một chút tiếc nuối vì thời gian quá ít: Một tiếng rưỡi đồng hồ chưa đủ để khách hòa mình thỏa thuê vào thiên nhiên.
Thiền viện Trúc Lâm, hồ Tuyền Lâm - Khi đoàn chúng tôi đến thì bãi xe đã có khá nhiều chiếc đậu tại đó rồi.
Sau khi nhà tổ chức dặn dò thời gian thăm viện, mọi người đều bước chân tới cổng và tủa ra nhiều hướng khác nhau, vãng cảnh theo ý mình.
Thiền viện Trúc Lâm tọa lạc trên núi Phượng Hoàng, cạnh hồ Tuyền Lâm thuộc phường 3 thành phố Ðà Lạt. Với diện tích tổng cộng khoảng 25ha được chia thành 3 khu riêng biệt: khu ngoại viện, khu nội viện Tăng và khu nội viện Ni.
"Đức Phật làm Đông cung, bỏ điện ngọc, lên Bồ đề thành chánh giác.
Giác Hoàng ở ngôi báu, lìa ngai vàng, lên Yên Tử dạy chúng tăng".
Hai câu liễn tại cổng tam quan thứ nhất cho ta biết khái quát lịch sử hình thành của đạo Phật và của phái Thiền tông VN có từ đời Trần.
Ấn tượng với du khách ngay khi bước lên 222 bậc cấp là nét kiến trúc nổi bật của Thiền viện với những đầu đao cong vút, ở mặt chính điện trên nóc mái là hình bánh xe luân hồi, biểu trưng cho cổ xe lớn của phái Đại thừa trong Phật giáo. Nghe nói kiến trúc nơi này có sự tham gia thiết kế của trúc sư Ngô Viết Thụ, người thiết kế Dinh độc lập thì phải.
Chúng tôi đứng tại lầu chuông nhìn chiếc đại hồng chung nặng 1.100 kg (do hai Phật tử cúng dường và nghệ nhân Nguyễn Văn Sinh, pháp danh Tâm Tài, thực hiện ở Phường Đúc - Huế). Quanh mặt chuông có khắc bài thơ của Trúc Lâm Đầu Đà, pháp danh của vua Trần Nhân Tông (1258-1308) lúc xuất gia đầu Phật, tổ sư của phái Thiền tông Việt Nam.
Lối đi quanh co dẫn chúng tôi xuống hồ Tĩnh tâm, mặt nước trong xanh in bóng những rặng thông đong đưa theo gió bên đồi Thanh Lương. Gần cạnh đó là nhà khách 2 tầng nằm gọn trên một ngọn đồi có khu vườn xanh mát, phía trước nhà là rừng trúc xanh tươi. Đứng trước sân nhà có thể thấy đỉnh núi voi phục soi bóng xuống hồ Tuyền Lâm hùng vĩ.
Nói thật, nếu đang stress vì cuộc sống thành thì mà được vào nơi này chiêm ngưỡng vài giờ thôi (chứ chưa cần học đạo) thì cũng đủ thanh thản cõi lòng rồi.
Sau khi nhà tổ chức dặn dò thời gian thăm viện, mọi người đều bước chân tới cổng và tủa ra nhiều hướng khác nhau, vãng cảnh theo ý mình.
Thiền viện Trúc Lâm tọa lạc trên núi Phượng Hoàng, cạnh hồ Tuyền Lâm thuộc phường 3 thành phố Ðà Lạt. Với diện tích tổng cộng khoảng 25ha được chia thành 3 khu riêng biệt: khu ngoại viện, khu nội viện Tăng và khu nội viện Ni.
Khu ngoại viện gồm Chánh điện, Nhà khách, Tham vấn đường và Lầu chuông. Thiền viện Trúc Lâm là nơi nghiên cứu về Thiền tông lớn nhất ở VN hiện nay, nơi hàng ngàn tăng ni, phật tử đến theo học và cũng là nơi có hàng trăm ngàn du khách đến tham quan hàng năm.
Giác Hoàng ở ngôi báu, lìa ngai vàng, lên Yên Tử dạy chúng tăng".
Hai câu liễn tại cổng tam quan thứ nhất cho ta biết khái quát lịch sử hình thành của đạo Phật và của phái Thiền tông VN có từ đời Trần.Đến bậc cấp cuối cùng là đến cổng tam quan thứ ba, ta đọc thấy câu:
"Thiếu Thất chín năm đợi gặp Thần Quang truyền Tâm ấn.
Trúc Lâm mười kỷ đã đem Thập Thiện hóa nhân gian".
Trúc Lâm mười kỷ đã đem Thập Thiện hóa nhân gian".
Ấn tượng với du khách ngay khi bước lên 222 bậc cấp là nét kiến trúc nổi bật của Thiền viện với những đầu đao cong vút, ở mặt chính điện trên nóc mái là hình bánh xe luân hồi, biểu trưng cho cổ xe lớn của phái Đại thừa trong Phật giáo. Nghe nói kiến trúc nơi này có sự tham gia thiết kế của trúc sư Ngô Viết Thụ, người thiết kế Dinh độc lập thì phải.Chúng tôi đứng tại lầu chuông nhìn chiếc đại hồng chung nặng 1.100 kg (do hai Phật tử cúng dường và nghệ nhân Nguyễn Văn Sinh, pháp danh Tâm Tài, thực hiện ở Phường Đúc - Huế). Quanh mặt chuông có khắc bài thơ của Trúc Lâm Đầu Đà, pháp danh của vua Trần Nhân Tông (1258-1308) lúc xuất gia đầu Phật, tổ sư của phái Thiền tông Việt Nam.
Lối đi quanh co dẫn chúng tôi xuống hồ Tĩnh tâm, mặt nước trong xanh in bóng những rặng thông đong đưa theo gió bên đồi Thanh Lương. Gần cạnh đó là nhà khách 2 tầng nằm gọn trên một ngọn đồi có khu vườn xanh mát, phía trước nhà là rừng trúc xanh tươi. Đứng trước sân nhà có thể thấy đỉnh núi voi phục soi bóng xuống hồ Tuyền Lâm hùng vĩ.
Nói thật, nếu đang stress vì cuộc sống thành thì mà được vào nơi này chiêm ngưỡng vài giờ thôi (chứ chưa cần học đạo) thì cũng đủ thanh thản cõi lòng rồi.
Rời Thiền viện Trúc Lâm, chúng tôi thăm hồ Tuyền Lâm cạnh đó. Đây là hồ nước ngọt rộng nhất Ðà Lạt, với diện tích khoảng 320 ha, nằm cách trung tâm thành phố Đà Lạt 7 km và cách thác Ðatanla 2km. Hồ nằm gần núi Phụng Hoàng, đây được xem là khu phức hợp tập trung nhiều cảnh quan đẹp và dịch vụ du lịch phong phú. Hồ Tuyền Lâm cũng là nguồn cung cấp nước ngọt cho cả TP hoa.
Lòng hồ Tuyền Lâm có nhiều đảo nhỏ, đầy ắp nước trong xanh ngay cả trong 6 tháng mùa khô. Quanh hồ là rừng thông ba lá phủ kín những ngọn núi, quả đồi ngút tầm mắt, tất cả cùng hòa quyện, vẽ nên bức tranh thiên nhiên yên tĩnh, thanh bình và thơ mộng lạ kỳ.
Lòng hồ Tuyền Lâm có nhiều đảo nhỏ, đầy ắp nước trong xanh ngay cả trong 6 tháng mùa khô. Quanh hồ là rừng thông ba lá phủ kín những ngọn núi, quả đồi ngút tầm mắt, tất cả cùng hòa quyện, vẽ nên bức tranh thiên nhiên yên tĩnh, thanh bình và thơ mộng lạ kỳ.
Nghe nói có người dành cả ngày để du ngoạn trên hồ, tận hưởng không khí trong lành, mát mẻ và sự tĩnh lặng quý báu. Trên bờ, khách có thể tìm hiểu những nét văn hóa của các dân tộc thiểu số nam Tây Nguyên với thịt nướng, cơm lam, rượu cần, đốt lửa trại; tham gia lễ hội cồng chiêng; ngắm nhìn những tác phẩm điêu khắc gỗ; thư giãn trên những ngôi nhà sàn, nhà dài lộng gió; bắn cung và thám hiểm rừng sâu...
Đêm cuối cùng ở Đà Lạt, chúng tôi lại rảo bộ ra chợ mua ít thứ đặc sản, ghé chợ đêm trên đường Nguyễn Thị Minh Khai nhấm nháp vài món lạ rồi ngồi ngắm người qua lại trên ghế đá tại bùng binh trước chợ. Nơi này bày bán rất nhiều thứ quà lưu niệm như các vòng cổ, những chiếc chuông gió xinh xinh là từ thạch cao, tranh khắc gổ do những nghệ nhân trẻ làm tại chổ.
Gió lành lạnh thổi từ hồ Xuân Hương khiến du khách kéo cao cổ áo khoác, gió đong đưa những quả chuông phát ra tiếng long kong thánh thót. Thật ra hiện nay, xứ hoa cũng đã giảm lạnh nhiều nhất là về mùa hè. Một số KS lục tục trang bị thêm... máy lạnh rồi, nghe thì kỳ quặc bởi miệt cao nguyên Lâm Viên xưa nay bao giờ cũng thừa thải cái hơi lạnh miễn phí kia mà. Chắc một phần cũng do hiệu ứng nhà kính toàn cầu, phần còn lại là do con người chúng ta cả thôi, phá rừng, khai hoang: biết bao vạt rừng thông ba lá của ĐL đã phải vĩnh viễn ra đi dành đất cho những cơ ngơi của con người?
Cả đoàn lên xe trở về TP HCM vào sáng hôm sau, trên đoạn đường này có ghé vào một vài nơi nữa như thác Prenn, thác Datanla.
Trước cổng vào thác Prenn có một cái chợ nông sản sầm uất, tại đây người dân địa phương bán nhiều thứ rau cải mà họ trồng tỉa được, tươi ngon còn giá cả thì rất rẻ. Đoạn đường này đoàn có ghé vào một khu du lịch gì đó nữa (thuộc tư nhân) mà tôi quên mất tên, chỉ còn nhớ là cũng khá nhiều cảnh đẹp, đường lên núi, có thác, có chùa...
Xe hướng về thị trấn Liên Nghĩa rồi Di Linh và về Bảo Lộc. Miền cao nguyễn vẫy tay chào đón du khách pương xa khi từ giã bằng một màn sương dày đặc... bụi đất trên đoạn đèo Bảo Lộc này do nhiều đoạn đang thi công sửa chữa.
Nếu đem cả đèo này, đèo Ngoạn Mục thì không thể so sánh được với đèo Hòn Giao mà chúng tôi đã được chứng kiến trong chuyến đi nhưng tất cả vẫn đẹp, cái đẹp bội phần so với các con đường trong thành phố đầy dẫy những "núi" cao ốc hai bên, mịt mù khói xe.
Về tới nhà đúng 7 giờ rưỡi tối, kết thúc chuyến đi 5 ngày.
Tổng kết:
- Giá vé: 2.700 ngàn/ 2 người + 320 ngàn bổ xung (vì muốn có phòng riêng)
- Ăn 10 buổi.
- 4 đêm phòng.
- 15 điểm tham quan.
Do Du lịch Ngọc Giàu tổ chức.
Nói chung là thỏa mãn.
Điền Gia Dũng
Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010
Bà Nà - Núi Chúa
Bà Nà - Núi Chúa là một dãy núi thuộc huyện Hòa Vang cách Đà Nẵng 40 km về phía Tây Nam, cao 1.487 m so với mực nước biển. Nhiệt độ trung bình hàng năm từ 17 dến 20oC.
Ở Bà Nà, du khách sẽ cảm nhận được bốn mùa riêng biệt trong một ngày: sáng - xuân, trưa - hạ, chiều - thu, tối - đông và khác với Đà Lạt là không bị ẩm ướt vì các cơn mưa nhỏ. Đặc biệt khi cơn mưa xuất hiện, chúng ta được xem mưa rơi xung quanh sườn núi mà phần đỉnh vẫn luôn khô ráo, vẫn trời mây quang tạnh, không khí thoáng đãng mát mẽ. So với Tam Đảo, Đà Lạt, Bà Nà có ưu thế hơn về tầm nhìn toàn cảnh. Từ trên những mỏm núi, du khách có thể bao quát cả một không gian mênh mông: biển cả, thành phố Đà Nẵng, những cánh đồng lúa xanh tận chân trời...
Trong khi nhiệt độ từ tháng 5 đến tháng 8 là những tháng nóng nhất ở ven biển miền Trung thường lên tới 32oC thì ở đây chỉ có 17oC đến 20oC, cao nhất từ 22oC - 25oC. Còn ban đêm xuống tới 15oC, tương đương với nhiệt độ trung bình về mùa đông ở miền Bắc. Khí hậu ôn hòa suối chảy róc rách, rừng cây xào xạc làm cho nơi đây có thể sánh với những vùng nghỉ mát như Tam Đảo, Đà Lạt... Bà Nà còn có giá trị là khu bảo tồn thiên nhiên với 544 loài thực vật bậc cao, 256 loài động vật, trong đó có 6 loài cây và 44 loài động vật quí hiếm được ghi trong sách đỏ Việt Nam theo tiêu chuẩn quốc tế.
Lên Bà Nà, du khách sẽ cảm nhận được cái cảm giác như đi lạc trong mây và sương khói. Cảm xúc của mỗi người khi lên nơi này có thế có khác nhau tùy thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng cái ý nghĩ rằng, giữa vùng nhiệt đới gió mùa này mà chọn một nơi như Bà Nà làm nơi nghỉ dưỡng thì khó có nơi nào bằng sẽ luôn là một ý nghĩ chung...
Với những ưu thế tuyệt diệu đó, từ những năm đầu thế kỉ XX người Pháp đã chọn Bà Nà là nơi nghỉ mát và xây dựng nơi đây hàng trăm biệt thự, lâu đài... Thiên tai, địch họa hơn nửa thế kỉ qua đã làm mất đi dấu tích các lâu đài, nhà nghỉ cổ xưa... nhưng vẫn còn đó sự hào phóng của thiên nhiên với những cánh rừng nguyên sinh và một vùng khí hậu ôn hòa mát mẻ với muôn ngàn âm thanh xào xạc của đồi thông hòa quyện cùng khúc nhạc róc rách của những con suối tràn lên trên thành đá hoa cương, rồi lặng lẽ lẫn khuất sau những cánh rừng xanh ngắt.
Hiện nay, một số biệt thự tại khu du lịch Bà Nà đã được trùng tu lại với đầy đủ các tiện nghi và dịch vụ hiện đại sẵn sàng phục vụ du khách. Nhiều khu biệt thự của Nhà nước cũng như của tư nhân đã được xây dựng tại đây, đủ sức đáp ứng được nhu cầu tham quan, nghỉ mát của du lkhách. Đặc biệt, hệ thống cáp treo hiện đại sẽ đưa quý khách từ đồi Vọng Nguyệt, ẩn hiện trong mây và băng qua khu rừng nguyên sinh bên dưới để đến trung tâm khu du lịch Bà Nà.
Bà Nà - nơi hội tụ vẻ mông lung, lãng mạn của tạo vật, chút cảm hoài gạch ngói rêu phong của thời gian và sự tham dự có ý thức của con người vào cái đẹp. Từ trên đỉnh Bà Nà nhìn về Đà Nẵng, con người như cảm thấy mình có được một cuộc sống khác, tận hưởng được những hạnh phúc khác... những thứ mà cuộc sống náo nhiệt thị thành không bao giờ biết được.
Dưới chân núi Bà Nà, Suối Mơ là điểm du lịch rất đông khách, nhất là vào mùa hè. Ở đây có thác Tóc Tiên 9 tầng, thác này gọi là thác Tóc Tiên bởi vì đứng từ phía dưới chân thác nhìn lên thác như một mái tóc của một nàng tiên. Phong cảnh kết hợp giữa núi rừng bao la với những dòng nước trắng xóa, mát mẻ giúp cho chúng ta quên ngay đi những mệt mỏi của đời thường để tận hưởng những giây phút thư giãn thần tiên.
Du lịch, GO! - Theo web Danang, ảnh internet
Ở Bà Nà, du khách sẽ cảm nhận được bốn mùa riêng biệt trong một ngày: sáng - xuân, trưa - hạ, chiều - thu, tối - đông và khác với Đà Lạt là không bị ẩm ướt vì các cơn mưa nhỏ. Đặc biệt khi cơn mưa xuất hiện, chúng ta được xem mưa rơi xung quanh sườn núi mà phần đỉnh vẫn luôn khô ráo, vẫn trời mây quang tạnh, không khí thoáng đãng mát mẽ. So với Tam Đảo, Đà Lạt, Bà Nà có ưu thế hơn về tầm nhìn toàn cảnh. Từ trên những mỏm núi, du khách có thể bao quát cả một không gian mênh mông: biển cả, thành phố Đà Nẵng, những cánh đồng lúa xanh tận chân trời...
Trong khi nhiệt độ từ tháng 5 đến tháng 8 là những tháng nóng nhất ở ven biển miền Trung thường lên tới 32oC thì ở đây chỉ có 17oC đến 20oC, cao nhất từ 22oC - 25oC. Còn ban đêm xuống tới 15oC, tương đương với nhiệt độ trung bình về mùa đông ở miền Bắc. Khí hậu ôn hòa suối chảy róc rách, rừng cây xào xạc làm cho nơi đây có thể sánh với những vùng nghỉ mát như Tam Đảo, Đà Lạt... Bà Nà còn có giá trị là khu bảo tồn thiên nhiên với 544 loài thực vật bậc cao, 256 loài động vật, trong đó có 6 loài cây và 44 loài động vật quí hiếm được ghi trong sách đỏ Việt Nam theo tiêu chuẩn quốc tế.
Lên Bà Nà, du khách sẽ cảm nhận được cái cảm giác như đi lạc trong mây và sương khói. Cảm xúc của mỗi người khi lên nơi này có thế có khác nhau tùy thuộc vào nhiều yếu tố, nhưng cái ý nghĩ rằng, giữa vùng nhiệt đới gió mùa này mà chọn một nơi như Bà Nà làm nơi nghỉ dưỡng thì khó có nơi nào bằng sẽ luôn là một ý nghĩ chung...
Với những ưu thế tuyệt diệu đó, từ những năm đầu thế kỉ XX người Pháp đã chọn Bà Nà là nơi nghỉ mát và xây dựng nơi đây hàng trăm biệt thự, lâu đài... Thiên tai, địch họa hơn nửa thế kỉ qua đã làm mất đi dấu tích các lâu đài, nhà nghỉ cổ xưa... nhưng vẫn còn đó sự hào phóng của thiên nhiên với những cánh rừng nguyên sinh và một vùng khí hậu ôn hòa mát mẻ với muôn ngàn âm thanh xào xạc của đồi thông hòa quyện cùng khúc nhạc róc rách của những con suối tràn lên trên thành đá hoa cương, rồi lặng lẽ lẫn khuất sau những cánh rừng xanh ngắt.
Hiện nay, một số biệt thự tại khu du lịch Bà Nà đã được trùng tu lại với đầy đủ các tiện nghi và dịch vụ hiện đại sẵn sàng phục vụ du khách. Nhiều khu biệt thự của Nhà nước cũng như của tư nhân đã được xây dựng tại đây, đủ sức đáp ứng được nhu cầu tham quan, nghỉ mát của du lkhách. Đặc biệt, hệ thống cáp treo hiện đại sẽ đưa quý khách từ đồi Vọng Nguyệt, ẩn hiện trong mây và băng qua khu rừng nguyên sinh bên dưới để đến trung tâm khu du lịch Bà Nà.Dưới chân núi Bà Nà, Suối Mơ là điểm du lịch rất đông khách, nhất là vào mùa hè. Ở đây có thác Tóc Tiên 9 tầng, thác này gọi là thác Tóc Tiên bởi vì đứng từ phía dưới chân thác nhìn lên thác như một mái tóc của một nàng tiên. Phong cảnh kết hợp giữa núi rừng bao la với những dòng nước trắng xóa, mát mẻ giúp cho chúng ta quên ngay đi những mệt mỏi của đời thường để tận hưởng những giây phút thư giãn thần tiên.
Du lịch, GO! - Theo web Danang, ảnh internet
Thứ Ba, 10 tháng 8, 2010
Chuyến du lịch Nha Trang - Đà lạt 5 ngày
Chúng tôi khởi hành vào ngày 28.6.2010, mở màn cho chuyến du lịch 5 ngày 5 đêm với điểm đến là Nha Trang - Đà Lạt. Chi phí chuyến đi đóng cho nhà tổ chức là 3.000K/2 người, được lo đủ 10 buổi ăn + 4 ngày đêm phòng KS cùng 15 vé của điểm tham quan.
8 giờ 40 tối, hai chiếc xe khách 45 và 50 chỗ lăn bánh khởi hành từ chân cầu Tân Thuận 2 hướng qua Q4 rồi Q1 đón đủ khách đã đăng ký, xe rời thành phố HCM ra QL1 trực chỉ miền trung.
Chổ ngồi khá thoải mái, hành lý khá gọn nên tụi tôi nhét ở ngăn chứa đồ phía trên và chỉ chừa một túi nhỏ vật dụng thật cần thiết dưới chân. Nhà xe dùng micro chào hỏi hành khách, giới thiệu sơ lược chuyến đi trong lúc những người phụ việc phân phát những ly nước chanh hay cà phê đá đậm đà cùng túi khăn ướt.Vị cà phê này cần thiết vì tụi tôi khó có thể ngủ trên xe: thôi cần tỉnh táo để nhìn ngắm các cảnh vật trên cung đường nơi mình đi qua, thú vị lắm chứ.
À, xin đừng ngạc nhiên về giờ giấc khởi hành này: các tour du lịch ở địa phương tôi tổ chức đều như thế cả > đi đêm tức là ăn gian một đêm, lợi cho hành khách vì nếu ai ngủ được thì sáng dậy đã tới nơi rồi đúng không?
Cũng như mọi chuyến đi khác: xe ghé các trạm nghỉ vài lần trong đêm để khách có thể ăn uống gì đó hay đi toilet. Chuyến đi này có khá nhiều trẻ nhỏ nhưng các em không quậy phá gì cả, bây giờ đang mùa hè mà; một chuyến du lịch tưởng thưởng cho một năm học tốt sẽ là món quà khó quên để các em hân hoan bước vào năm học mới.
Nửa đêm, nhà xe tắt màn ảnh video hài thay thế bằng tiếng nhạc nhè nhe để khách có thể ru hồn vào giấc mộng đẹp, riêng tụi tôi vẫn đưa ánh mắt nhìn cảnh vật hai bên đường. Thỉnh thoảng, xe vượt qua một thị trấn ánh đèn đường sáng choang nhưng vắng lặng. Rồi cảnh vật thay đổi như một cuốn phim: kia là những áng rừng huyền bí thoáng chốc lại được thay thế bằng đồi núi chập chùng rồi những khoảng ruộng mênh mông nghút tầm mắt.
Tôi khều bà xã lúc gần sáng: giây phút thú vị nhất trong chuyến đi du lịch có biển là đây: Nó là thời khắc đầu tiên nhìn thấy biển với những đóm sáng nhỏ của các tàu long lanh như các vì sao trên trời, thật tuyệt vời làm sao!
Bình minh xuất hiện sớm lắm tại dãi đất miền trung, dễ hiểu vì phần đất khu vực này doi ra biển Đông nhiều hơn so với TP HCM, tức là cách xa kinh tuyến 106 độ Đông hơn tại phía nam nên đón ánh mặt trời sớm hơn.
Khoảng 7 giờ, xe vào TP Nha Trang, thành phố của biển và cát, trung tâm du lịch của miền trung, thành phố của lễ hội. Theo dãi cát vàng dọc theo biển, xe chúng tôi ghé vào khach sạn mà nhà tổ chức đã đặt sẳn nằm trên đường Trần Phú. Nếu không quá kén chọn đòi hỏi ở các resort với các KS có gắn nhãn "sao" thì khách du lịch nên ở tại các KS nhỏ này là vừa. Nha Trang họ quy hoạch đâu ra đó rồi: nhũng nơi ở này tập hợp thành vô số các "cụm khách sạn" ở các nhánh của đường Trần Phú; có bảng tên đầu ngỏ của từng cụm để du khách không đi lạc. Đối diện bên kia đường là khu chợ Đêm Nha Trang, khu công viên nước, khu giải trí cùng các resort; thêm ít bước nữa là tới bãi biển, thuận tiện đó chứ?
Phòng tụi tôi vừa nhận ngay tầng trệt, có máy lạnh, tủ lạnh - truyền hình cáp - toilet nước nóng lạnh...v.v, nói chung là ổn. Dạng phòng 2 người này giá bình thường là 250K/ngày, có lẽ thấp hơn một tý với nhà tổ chức chuyến đi. Vì nhóm đi những 2 xe, gần cả trăm người nên nhà xe thuê phòng của cả hai KS nằm cạnh nhau, có khoảng trống bên hông để nhà bếp "làm việc".
Nhà tổ chức dành một tiếng để du khách ổn định chổ ở, nghỉ ngơi hay ăn sáng, 8.30: cả đoàn lên xe trực chỉ bãi biển, ô la la, cái này ai cũng khoái đây!
Các bạn biết tại sao phải lên xe chạy ra biển thay vì bước vài trăm bước đã có biển trước mặt rồi hay không? Đó là vì biển trong vịnh Nha Trang sâu, không có các quán xá ghế bố bên bờ biển, đẹp cảnh chứ không đẹp bờ nên chúng tôi sẽ trực chỉ bãi Dài (thuộc Cam Ranh) cách trung tâm TP khoảng 20 cây số về phía nam. Đường ra nơi này sẽ men theo đèo Cù Hin với một bên núi, bên kia là biển rất đẹp.
Bãi ngút tầm mắt, cát trắng vàng, sạch, nông vì lội ra hơn 20 mét nhưng nước chỉ tới thắt lưng, trong vắt. Sóng bữa nay nhẹ, vài đợt vỗ rồi lại tăng tăng vài phút khiến tôi có thể thả nổi lênh đênh trên mặt nước như hồi ở Phú Quốc (sẽ có bài viết về chuyến này), đã lắm.
Nhà tổ chức đã "tậu" sẳn một khoảnh trong dãy quán, khách trong đoàn cứ lựa chổ mình muốn để hành lý, ngồi chơi, gọi thức ăn hay nằm võng thoải mái; ăn nhậu thì xỉa tiền ra, tắm nước ngọt 5 ngàn, còn lại là free: nhà xe chi trả rồi.
Trở về KS lúc 11 giờ, nhà bếp đã chuẩn bị sẳn sàng với thịt heo quay, cá kho, xà lách trộn, lẩu mực và tráng miệng là chuối. Waoo, cả buổi sáng quậy với biển nên bây giờ đói lắm rồi, nhào dzô!
Xong bữa, đánh một giấc thật đẩy bù cho việc thức trăng cả đêm, chiều nhà xe đưa khách đi vãng chùa, thăm đảo Khỉ. Có hàng ngàn bè bạn của Tề Thiên cư ngụ tại đảo này đấy: bạn có thể cho chúng ăn đậu phụng, chuối hay bất cứ thứ gì nhưng hãy cẩn thận vì chúng tinh quái lắm đó nhé, chỉ thoáng chốc từ khỉ sẽ biến thành lũ cướp ngày ngay, đích nhắm của "cướp" là các gói bánh kẹo bạn đang cầm. Cho bao nhiêu đậu phộng luộc chúng đều bỏ cả vô miệng nhưng đừng lo chúng bội thực, khó tiêu: khi không còn xin được nữa là các chú ta thảnh thơi nhè ra từng quả đậu, bóc vỏ lấy hột nhâm nhi ngon lành!
Sau bữa cơm chiều, cả đoàn giải trí tự do: ai muốn tắm biển nữa thì một hai ba thẳng tiến ra bãi biển đường Trần Phú gần đó; không thích tắm thì dạo bãi cát nghe sóng vổ rì rào, muốn ăn đêm thì ghé chợ đêm ẩm thực ăn chè, ăn món đặc sẳn bún Nha Trang. Còn nếu thích cảm giác mạnh thì vào khu công viên giải trí cách vài trăm mét chơi đu quay, xe đụng hay vào bánh xe không lồ để nó đưa tít lên cao ngắm nhìn thành phố về đêm, thú vị lắm.
Nói nhỏ: Nha Trang tháng này năm này cũng nằm trong cơn lốc thiếu điện của cả nước nên một ngày có điện, một ngày cúp! Khá khen cho nhà tổ chức chuyến đi vì xê xích một ngày thôi là thua đẹp rồi.
10 giờ đêm tụi tôi về KS, ngủ sớm một tý để dành sức sáng hôm sau trực chỉ cao nguyên: Đà Lạt là đích đến... và trên đoạn đường này, đoàn chúng tôi sẽ ghé thác Yangbay.
Tiếp phần 2 - Phần 3
Điền Gia Dũng
8 giờ 40 tối, hai chiếc xe khách 45 và 50 chỗ lăn bánh khởi hành từ chân cầu Tân Thuận 2 hướng qua Q4 rồi Q1 đón đủ khách đã đăng ký, xe rời thành phố HCM ra QL1 trực chỉ miền trung.
Chổ ngồi khá thoải mái, hành lý khá gọn nên tụi tôi nhét ở ngăn chứa đồ phía trên và chỉ chừa một túi nhỏ vật dụng thật cần thiết dưới chân. Nhà xe dùng micro chào hỏi hành khách, giới thiệu sơ lược chuyến đi trong lúc những người phụ việc phân phát những ly nước chanh hay cà phê đá đậm đà cùng túi khăn ướt.Vị cà phê này cần thiết vì tụi tôi khó có thể ngủ trên xe: thôi cần tỉnh táo để nhìn ngắm các cảnh vật trên cung đường nơi mình đi qua, thú vị lắm chứ.
À, xin đừng ngạc nhiên về giờ giấc khởi hành này: các tour du lịch ở địa phương tôi tổ chức đều như thế cả > đi đêm tức là ăn gian một đêm, lợi cho hành khách vì nếu ai ngủ được thì sáng dậy đã tới nơi rồi đúng không?
Cũng như mọi chuyến đi khác: xe ghé các trạm nghỉ vài lần trong đêm để khách có thể ăn uống gì đó hay đi toilet. Chuyến đi này có khá nhiều trẻ nhỏ nhưng các em không quậy phá gì cả, bây giờ đang mùa hè mà; một chuyến du lịch tưởng thưởng cho một năm học tốt sẽ là món quà khó quên để các em hân hoan bước vào năm học mới.
Nửa đêm, nhà xe tắt màn ảnh video hài thay thế bằng tiếng nhạc nhè nhe để khách có thể ru hồn vào giấc mộng đẹp, riêng tụi tôi vẫn đưa ánh mắt nhìn cảnh vật hai bên đường. Thỉnh thoảng, xe vượt qua một thị trấn ánh đèn đường sáng choang nhưng vắng lặng. Rồi cảnh vật thay đổi như một cuốn phim: kia là những áng rừng huyền bí thoáng chốc lại được thay thế bằng đồi núi chập chùng rồi những khoảng ruộng mênh mông nghút tầm mắt.
Tôi khều bà xã lúc gần sáng: giây phút thú vị nhất trong chuyến đi du lịch có biển là đây: Nó là thời khắc đầu tiên nhìn thấy biển với những đóm sáng nhỏ của các tàu long lanh như các vì sao trên trời, thật tuyệt vời làm sao!
Bình minh xuất hiện sớm lắm tại dãi đất miền trung, dễ hiểu vì phần đất khu vực này doi ra biển Đông nhiều hơn so với TP HCM, tức là cách xa kinh tuyến 106 độ Đông hơn tại phía nam nên đón ánh mặt trời sớm hơn.
Khoảng 7 giờ, xe vào TP Nha Trang, thành phố của biển và cát, trung tâm du lịch của miền trung, thành phố của lễ hội. Theo dãi cát vàng dọc theo biển, xe chúng tôi ghé vào khach sạn mà nhà tổ chức đã đặt sẳn nằm trên đường Trần Phú. Nếu không quá kén chọn đòi hỏi ở các resort với các KS có gắn nhãn "sao" thì khách du lịch nên ở tại các KS nhỏ này là vừa. Nha Trang họ quy hoạch đâu ra đó rồi: nhũng nơi ở này tập hợp thành vô số các "cụm khách sạn" ở các nhánh của đường Trần Phú; có bảng tên đầu ngỏ của từng cụm để du khách không đi lạc. Đối diện bên kia đường là khu chợ Đêm Nha Trang, khu công viên nước, khu giải trí cùng các resort; thêm ít bước nữa là tới bãi biển, thuận tiện đó chứ?
Phòng tụi tôi vừa nhận ngay tầng trệt, có máy lạnh, tủ lạnh - truyền hình cáp - toilet nước nóng lạnh...v.v, nói chung là ổn. Dạng phòng 2 người này giá bình thường là 250K/ngày, có lẽ thấp hơn một tý với nhà tổ chức chuyến đi. Vì nhóm đi những 2 xe, gần cả trăm người nên nhà xe thuê phòng của cả hai KS nằm cạnh nhau, có khoảng trống bên hông để nhà bếp "làm việc".
Nhà tổ chức dành một tiếng để du khách ổn định chổ ở, nghỉ ngơi hay ăn sáng, 8.30: cả đoàn lên xe trực chỉ bãi biển, ô la la, cái này ai cũng khoái đây!
Các bạn biết tại sao phải lên xe chạy ra biển thay vì bước vài trăm bước đã có biển trước mặt rồi hay không? Đó là vì biển trong vịnh Nha Trang sâu, không có các quán xá ghế bố bên bờ biển, đẹp cảnh chứ không đẹp bờ nên chúng tôi sẽ trực chỉ bãi Dài (thuộc Cam Ranh) cách trung tâm TP khoảng 20 cây số về phía nam. Đường ra nơi này sẽ men theo đèo Cù Hin với một bên núi, bên kia là biển rất đẹp.
Bãi ngút tầm mắt, cát trắng vàng, sạch, nông vì lội ra hơn 20 mét nhưng nước chỉ tới thắt lưng, trong vắt. Sóng bữa nay nhẹ, vài đợt vỗ rồi lại tăng tăng vài phút khiến tôi có thể thả nổi lênh đênh trên mặt nước như hồi ở Phú Quốc (sẽ có bài viết về chuyến này), đã lắm.
Nhà tổ chức đã "tậu" sẳn một khoảnh trong dãy quán, khách trong đoàn cứ lựa chổ mình muốn để hành lý, ngồi chơi, gọi thức ăn hay nằm võng thoải mái; ăn nhậu thì xỉa tiền ra, tắm nước ngọt 5 ngàn, còn lại là free: nhà xe chi trả rồi.
Trở về KS lúc 11 giờ, nhà bếp đã chuẩn bị sẳn sàng với thịt heo quay, cá kho, xà lách trộn, lẩu mực và tráng miệng là chuối. Waoo, cả buổi sáng quậy với biển nên bây giờ đói lắm rồi, nhào dzô!
Xong bữa, đánh một giấc thật đẩy bù cho việc thức trăng cả đêm, chiều nhà xe đưa khách đi vãng chùa, thăm đảo Khỉ. Có hàng ngàn bè bạn của Tề Thiên cư ngụ tại đảo này đấy: bạn có thể cho chúng ăn đậu phụng, chuối hay bất cứ thứ gì nhưng hãy cẩn thận vì chúng tinh quái lắm đó nhé, chỉ thoáng chốc từ khỉ sẽ biến thành lũ cướp ngày ngay, đích nhắm của "cướp" là các gói bánh kẹo bạn đang cầm. Cho bao nhiêu đậu phộng luộc chúng đều bỏ cả vô miệng nhưng đừng lo chúng bội thực, khó tiêu: khi không còn xin được nữa là các chú ta thảnh thơi nhè ra từng quả đậu, bóc vỏ lấy hột nhâm nhi ngon lành!
Sau bữa cơm chiều, cả đoàn giải trí tự do: ai muốn tắm biển nữa thì một hai ba thẳng tiến ra bãi biển đường Trần Phú gần đó; không thích tắm thì dạo bãi cát nghe sóng vổ rì rào, muốn ăn đêm thì ghé chợ đêm ẩm thực ăn chè, ăn món đặc sẳn bún Nha Trang. Còn nếu thích cảm giác mạnh thì vào khu công viên giải trí cách vài trăm mét chơi đu quay, xe đụng hay vào bánh xe không lồ để nó đưa tít lên cao ngắm nhìn thành phố về đêm, thú vị lắm.
Nói nhỏ: Nha Trang tháng này năm này cũng nằm trong cơn lốc thiếu điện của cả nước nên một ngày có điện, một ngày cúp! Khá khen cho nhà tổ chức chuyến đi vì xê xích một ngày thôi là thua đẹp rồi.
10 giờ đêm tụi tôi về KS, ngủ sớm một tý để dành sức sáng hôm sau trực chỉ cao nguyên: Đà Lạt là đích đến... và trên đoạn đường này, đoàn chúng tôi sẽ ghé thác Yangbay.
Tiếp phần 2 - Phần 3
Điền Gia Dũng
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


































