Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Biển. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 13 tháng 9, 2010

Mênh mông biển đảo Quan Lạn

Nếu bạn cần đến một địa chỉ du lịch vừa xa xôi, có phần mạo hiểm, vừa lãng mạn và dân dã, thì Đảo Quan Lạn là một nơi lý tuởng cho bạn. Nơi đây hội đủ các yếu của một địa chỉ du lịch lý tưởng: biển, rừng, kiến trúc, văn hóa... Tuyệt hơn, Quan Lạn còn rất hoang sơ dù cái tên của nó không còn xa lạ.

Đảo Quan Lạn thuộc vùng vịnh Bái Tử Long, đây là tuyến đảo phía ngoài cùng của vịnh Bắc Bộ, là vùng đất được thiên nhiên hào phóng ban tặng nhiều lợi thế. Nơi đây không chỉ hội tụ đầy đủ những yếu tố của 1 danh thắng thiên nhiên mà còn lưu giữ trọn vẹn những giá trị lịch sử, truyền thống lâu đời.

Toàn đảo có diện tích 11 km2, trên đó cư dân sống trong 8 thôn làng. Đảo Quan Lạn trải dài theo hướng đông tây, từ chân dãy núi Vân Đồn tới núi Gót với những ngọn núi cao phía đông, tạo nên như bức tường thành ngăn sóng gió từ biển khơi bảo vệ cho cư dân.

Chạy dọc suốt theo hai bên đảo là những bãi cát dài tới hàng chục kilômét, đây là nguồn nguyên liệu làm thuỷ tinh dường như vô tận của biển cả dành cho con người và là tài nguyên du lịch vô cùng hấp dẫn của vùng. Cát Quan Lạn thật kỳ lạ, trắng hơn bất kỳ cát ở đâu, nhỏ li ti, mịn màng, tinh khiết. Đứng trên bờ biển, bạn có thể nhìn rõ dưới làn nước biển. Cũng dưới làn nước ấy, bạn sẽ thấy đủ các loại sắc màu trong thế giới thủy thần như màu xanh của rêu tảo, đỏ của san hô, trắng đen của muôn vàn loài cá tôm bơi lội. Vũ khúc sôi động quay cuồng không ngừng nghỉ bên dưới những ngọn sóng li ti.
Quan Lạn có rất nhiều loại đặc sản biển quý và ngon như mực, cá chim, cá thu, hải sâm, tôm, sái sùng...

Ngay từ thế kỷ 11, Quan Lạn đã là một trung tâm của thương cảng cổ Vân Đồn sầm uất và thịnh vượng, tàu bè ra vào tấp nập. Hiện nay, trên đảo còn có rất nhiều di tích liên quan tới thương cảng đó. Điều này cũng giải thích vì sao giữa chốn biển khơi mênh mông lại có những ngôi chùa to lớn cùng nhiều di chỉ khảo cổ đến vậy.

Người Pháp cũng cho xây dựng ở đây ngọn Hải đăng án ngữ nhằm xác định vị trí và tọa độ cho các tàu buôn ngày xưa. Đây là ngọn Hải Đăng có từ từ đầu thế kỷ 19, được xem là cổ xưa nhất Việt Nam và Đông Nam Á.
Với kết cấu bên ngoài là vô số những viên đá hoa cương được đẽo gọt và tính toán rất kỹ lưỡng sao cho chỉ cần lắp ghép những viên đá vào với nhau có thể tạo thành một khối vững chắc. Bên trong có 184 bậc thang xoáy ốc dẫn lên đỉnh cùng hàng chục bậc tam cấp dẫn lên đến đỉnh đèn. Tất cả vật liệu xây dựng đều được đưa từ Pháp sang kể cả ngọn đèn có công suất 2.000 w trên đỉnh và máy phát điện.

Ngọn đèn này có thể chiếu xa trong vòng bán kính 40 km tương đương 22 hải lý tạo thành những luồng sáng kỳ ảo, nhấp nháy liên tục như một vì sao theo chu kỳ 20 giây 1 lần. Nếu không có cơ hội được leo lên tận đỉnh ngọn hải đăng khi đêm về, bạn chỉ cần ngồi trên cát cũng có thế thấy trong mỗi 20 giây, ánh sáng đèn lặp lại một cách chính xác tuyệt đối trên biển, quét mạnh mẽ vào không gian.

Tại đây có ngôi đình Quan Lạn được xây dựng từ thế kỷ 18 tuyệt đẹp, hiện nay vẫn giữ lại gần như nguyên vẹn, các đường nét chạm khắc hoa văn tinh xảo. Bên cạnh đình là chùa Quan Lạn (Linh Quang tự) thờ Phật và bà chúa Liễu Hạnh. Trong chùa còn có tượng cụ Hậu, một người dân địa phương góp nhiều công sức xây dựng chùa. Bức tượng là một bà cụ già Việt Nam tươi tắn, hiền hòa, chất phác đã tạo nên nét độc đáo của chùa. Cạnh chùa Quan Lạn là Miếu Nghè Quan Lạn (miếu Đức Ông) thờ Phạm Công Chính, một người dân địa phương đã tham gia trận Vân Đồn lịch sử chống quân Nguyên và được suy tôn là Vị Thần.

Du lịch, GO! - Tổng hợp từ internet

Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2010

Ra đảo Thổ Châu

Trong đời, nếu có điều kiện nên đi một lần tới hòn đảo cực Tây Nam của Tổ quốc. Thổ Châu - đất ngọc là nơi gắn với nhiều dấu ấn lịch sử trên chặng đường mở cõi, giữ đất, riêng với những ai yêu biển, yêu rừng, Thổ Châu là hòn đảo tuyệt vời…

Ra đảo Thổ Châu (xã Thổ Châu, huyện Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang) không dễ dàng vì trong tuần chỉ có 1 chuyến tàu đi và về đất liền. Nhưng cuối năm, tàu thường phải nghỉ bảo dưỡng khoảng 3 tháng. Lúc này muốn vào đất liền phải đi nhờ tàu đánh cá lênh đênh vài ngày trên biển. Vì vậy mà nghe nói đi Thổ Châu, ngay cả một số cán bộ ở huyện Phú Quốc cũng tỏ ra ngao ngán. Bởi lẽ đi đã khó, về càng khó hơn. Gặp lúc biển động thì chỉ còn cách chấp nhận kẹt lại dài ngày trên đảo. Nhưng với những người trẻ thích mạo hiểm và khám phá những vùng đất lạ, những gian khó kể trên nếu vượt qua sẽ được “tưởng thưởng” xứng đáng.

Từ cảng Rạch Giá đến cảng Thổ Châu khoảng hơn 250 km mất 16 giờ ngồi tàu sắt. Đến Phú Quốc, tàu dừng lại nghỉ qua đêm rồi hôm sau mới khởi hành đi Thổ Châu.

Trên tàu không có máy lạnh, quầy bán thức ăn... nên khách cần chuẩn bị đồ ăn khô hay thực phẩm dự trữ. Bù lại, khách có thể nằm thoải mái trên tàu hay toòng teng trên võng hoặc lên boong tàu ngắm biển. Chúng tôi đi thành đoàn nên bày ra nhiều trò chơi tập thể vui nhộn, kéo theo nhiều khách cùng chơi làm thời gian trên biển dường như ngắn lại...

Mọi mệt mỏi chợt tan biến khi tàu cập cảng Thổ Châu. Quanh đảo, nước biển xanh trong vắt, có thể nhìn tận đáy, thấy đàn cá hàng ngàn con tung tăng bơi lội dưới mạn thuyền làm ai cũng phấn chấn.

Dân cư trên đảo Thổ Châu thưa thớt, sống tập trung nhất ở bãi Ngự - trung tâm hành chính của đảo. Diện tích đảo gần 1.400 ha nhưng chỉ có khoảng 420 hộ dân.

Vì vậy, hễ có khách từ đất liền ra, người dân “phát hiện” ngay. Nhiều du khách đến đây cảm thấy vui vẻ và ấm lòng bởi những nụ cười thân thiện từ người dân trên đảo. Các em học sinh gặp khách lạ đều vòng tay chào. Đời sống còn bộn bề khó khăn nhưng bà con rất hòa nhã và hiếu khách. Trên đảo không có nhà nghỉ, khách có thể xin ngủ lại nhà dân hoặc nhờ bộ đội biên phòng sắp xếp chỗ nghỉ qua đêm trong thời gian ở lại đảo.

Đặt chân đến đảo đã 3 giờ chiều. Việc đầu tiên, chúng tôi cất hành lý rồi chạy ngay ra biển tắm. Cách khu dân cư chỉ vài bước chân, bãi cát trắng mịn và làn nước biển trong vắt. Bãi Ngự như một cái vịnh hình bán nguyệt, bao quanh là đỉnh núi. Sóng biển lúc vỗ về, lúc hung hăng dữ tợn. Gió lộng quanh năm, tắm biển rất thú. Chán tắm biển, khách có thể tắm suối, tắm nắng thỏa thích mà không phải tốn bất cứ một loại phí nào.

Hệ sinh thái biển-rừng ở đây rất đa dạng. Theo các nghiên cứu khoa học, hệ thực vật ở Thổ Châu có khoảng 200 loài. Rừng được giữ nguyên trạng, không khai thác. Dưới biển, có 99 loài san hô đã được xác định. Vùng biển này trong lành, không chịu sự tác động nhiều của con người, có nhiều rạn san hô rất thích hợp để các loài rùa biển làm tổ và săn tìm thức ăn. Quần đảo Thổ Châu đang được đề xuất làm khu bảo tồn biển với tổng diện tích 22.400 ha; trong đó, phần đất liền khoảng 1.200 ha.

Màn đêm buông xuống, ngồi cùng nhau nhâm nhi những tách trà, ngụm rượu, nghe cư dân trên đảo kể lại lịch sử bi hùng của vùng đất này. Thổ Châu sớm có tên trên bản đồ hải trình quốc tế, với tên gọi Poulo Pangjang. Dân cư đã có mặt trên đảo từ rất lâu. Tuy nhiên hiện nay, người có “thâm niên” trên đảo này lâu nhất chỉ khoảng 20 năm.

Lý giải điều này, ông Lê Trắc, một trong những người tiên phong ra đảo vào năm 1990, cho biết: Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bộ đội chưa kịp ra đảo Thổ Châu để tiếp quản. Một ngày đầu tháng 5-1975, người dân mừng rỡ khi thấy những chiếc tàu cập bến. Họ định ra đón mừng bộ đội nhưng chợt thất kinh khi đó là tàu của Pôn Pốt. Chúng lên chiếm đảo, hành hạ người dân. Đến ngày 10-5-1975, chúng đưa hơn 500 người lên tàu chở sang Campuchia giết hại dã man. Một vài hộ sống sót hốt hoảng quay trở về đất liền hoặc các đảo gần bờ hơn. Thổ Châu vắng bóng người dân từ đó. Rồi nơi đây trở thành địa bàn hoạt động của bọn cướp biển Thái Lan và Campuchia. Đến năm 1992, trật tự được vãn hồi mới có đợt di dân ra đảo và thành lập xã đến nay.

Những câu chuyện về đất đảo cứ kéo dài mãi. Đống lửa đốt lúc chạng vạng giờ chỉ còn một nhúm tro tàn nhưng chủ và khách vẫn chưa chịu đi ngủ. Trăng đã lên cao soi rõ những bóng dừa và vẻ đẹp huyền diệu của xứ đảo.

Báo Cần Thơ

Thứ Sáu, 10 tháng 9, 2010

Bãi biển Ninh Chữ

Bãi biển Ninh Chữ thuộc thôn Bình Sơn, xã Văn Hải, thị xã Phan Rang - Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận là một trong những bãi biển đẹp của miền Trung.

Tuy nhiên, khi nói đến Ninh Thuận, người ta chỉ thường nhắc đến bãi biển Cà Ná, Cổ Thạch, còn với Ninh Chữ thì số người biết đến vẫn chưa nhiều, vì bãi biển nằm cách xa thị xã, xa đường quốc lộ, trong một con đường cụt. Tuy nhiên, nếu bạn đã từng đến Cà Ná, Cổ Thạch thì lần ghé qua Ninh Thuận sau đó bạn không nên bỏ qua Ninh Chữ, không phải chỉ vì để thay đổi “khẩu vị du lịch”, mà còn được thưởng thức một thắng cảnh với nét đẹp riêng, độc đáo, hoàn toàn khác với những bãi biển không xa đó.

Bãi biển Ninh Chữ có bờ cát trắng hình cung dài hơn 10km với nước biển trong xanh, sóng vỗ nhẹ rì rào và không khí trong lành nên rất thích hợp cho các hoạt động nghỉ dưỡng. Xung quanh bãi còn có rừng dương xanh ngút ngàn, Đầm Nại giàu tôm cá, các ngọn núi Đá Chồng, Tân An, Cà Đú với những tảng đá lớn nhỏ xếp chồng lên nhau tạo thành một quần thể thiên nhiên hài hòa, hữu tình.

Ninh Chữ có một vườn dương sát biển, nên ở bãi biển này không cần dù, không cần nhà mát, cũng có thể không cần đến cả ghế bố. Du khách có thể trải tăng nằm dài trên thảm lá dương ngắm biển. Rừng dương Ninh Chữ đẹp hơn nhờ những nét cong độc đáo của bờ biển.

Cát Ninh Chữ không là màu trắng mà hơi vàng nhạt. Bãi không nhiều người tắm nên rất sạch và yên tĩnh. Cạnh bãi biển có một khách sạn tiện nghi, gần đó là một dãy nhà theo kiểu nhà rông, cũng được xây dựng sát mé biển hài hòa với nét đẹp thiên nhiên. Khách sạn đầy đủ tiện nghi, nhưng giá khá mềm, chỉ xấp xỉ mức của những khách sạn nội địa nhưng nằm ngoài thị xã. Do vậy, qua Phan Rang - Tháp Chàm, trên đường đi công tác, du lịch nếu cần nghỉ lại thì đừng ngại vài cây số nữa để đến Ninh Chữ. Bãi biển và rừng dương Ninh Chữ chắc chắn sẽ không làm bạn thất vọng.

Vào buổi chiều, dọc theo bờ biển mọc lên vô số quán bánh căn, một loại thức ăn chơi rất phổ biến ở miền Nam Trung bộ và trông giống bánh khọt của miền Nam. Nguyên liệu chính chế biến bánh căn là bột gạo nướng pha gia vị đổ trên các khuôn đúc đặc biệt làm bằng đất nung. Nước chấm bánh căn gồm: mắm nêm, mắm đậu phộng, mắm chanh ớt và đặc biệt là nước cá kho. Bánh chín được đưa vào đĩa, rắc thêm một ít mỡ hành. Bạn nên ăn ngay khi bánh còn đang nóng và giòn tan mới thưởng thức được tất cả vị ngon lành.

Đến với Ninh Chữ, bạn còn có một chuyến du lịch tiết kiệm. Khách sạn sát biển nên không phải tốn thêm chi phí thuê dù, ghế nghỉ, tắm nước ngọt. Các món ăn bán dọc theo bãi biển cũng khá rẻ.

Từ Ninh Chữ, khách du lịch có thể đến khu thôn Tri Thủy. Thôn nằm ven cửa biển nhỏ, núi và biển nằm cạnh bên nhau. Núi ở đây không um tùm cây cỏ mà có dáng dấp như các non bộ, gồm nhiều hòn cao thấp khác nhau màu xám trắng, chen giữa lơ thơ cây lá. Đây đó trên sườn núi là vài ngôi chùa cổ, vài xóm nhà ngói lơ thơ. Đi một chút nữa bạn sẽ đến bãi biển hoang, cũng xanh mát rừng dương. Đoạn bãi biển này có những tảng đá hình thù kỳ dị, nằm chơ vơ trên cát. Nếu bạn cần một không gian tuyệt đối yên tĩnh, vắng vẻ và thơ mộng thì đây chính là nơi bạn mong đợi.

Gần khu vực Ninh Chữ cũng có nhiều vườn nho. Nó sẽ làm chuyến du lịch của bạn thêm phần hấp dẫn. Nho ăn tại vườn ngay khi vừa hái ngon hơn nho tủ lạnh nhiều.

Tổng hợp từ NLĐ, JourneyMan, net

Thứ Năm, 9 tháng 9, 2010

Lông bông một phát về Cần Giờ

Một chuyến đi hóng gió ngoài Cần Giờ hôm qua. Du lịch thì cũng chả phải vì nó quá gần, phượt cũng không đúng vì nó không quá khó khăn - Sáng đi xế chiều về, vi vu với rừng cây gió biển; thôi cũng xem như là một chuyến dã ngoại con con, tránh xa cái náo nhiệt thành thị trong một buổi.

< Ảnh chụp từ Công viên thị trấn Cần Thạnh, phía xa xa là núi Lớn núi Nhỏ Vũng Tàu

4 giờ rưỡi sáng lên đường bằng con ngựa sắt Win 100 "trường kỳ kháng chiến", đèo bà xã phía sau trực chỉ Nhà Bè.
Nhà Bè nước chảy chia hai, ai về Gia Định Đồng Nai thì về...
Tụi này không về Gia Định Đồng Nai mà chỉ hơi thèm hơi hướm biền thôi.

Quá 5 giờ một tý đến bến phà Bình Khánh, vé cho 2 người và con ngựa sắt chỉ 2500 đồng. Xong ngồi ghế chờ một tý để chờ một trong bốn con phà chạy qua.

< Phà Bình Khánh.


< Ánh bình minh một ngày mới.

< Bến phà phía huyện Cần Giờ, phia xa xa mờ ảo không phải sương mù đâu mà là... bụi! Khoảng vài trăm mét chổ này đường rải đá còn tèm lem.

Chỉ mất mươi phút để qua phà, gió mát rười rượi trên một vùng sông nước bao la...

Bọn tôi ghé vào quán nơi này điểm tâm bằng tô phở 15 ngàn, tạm ổn cho cái bao tử không còn cớ mèo nheo.
Xe buýt đi Cần Giờ đậu đặc keng chổ này, vé chỉ 4 ngàn đi hết tuyến.

Khởi động máy, tiếng xe đều đều trên đoạn đường dài đang được thi công mở rộng toàn tuyến nên một số nơi còn dang dở, đá rào rạo dưới bánh xe.
Tuy đang thi công, chỉ lưu thông một bên phần đường nhưng rất nhiều đoạn thênh thang như một đại lộ rồi.

Chẹp, ít xe chạy thật sướng nhưng các bác khoái đua xe đừng nhầm nhé: cung đường này có 2 trạm lưu động của CSGT chạy mô tô sẳn sáng chiếu tướng nếu bạn vi phạm luật giao thông.

Và tôi cũng bị huýt còi hai lần vì cái tội không có kiếng chiếu hậu bên trái!
Sặc, mất 90 ngàn tiền "tội" để nhận cái biên bản và mớ biên lai thu tiền làm giấy thông hành cho các lần chiếu tướng sau (chic, chỉ 20 phút sau đó bị một moto khác thôi lần nữa, mớ giấy bùa này giúp tôi không phải bị phạt lần hai), về phải gắn cái kiếng chiếu yêu này vào thôi kẻo sau này phượt phẹo miền trung, phạt đổ nợ mất!
Đoạn đường qua rất nhiều cầu do sông rạch chằng chịt nhưng những cây cầu đều rất tốt.

Hai bên lộ bạt ngàn những rừng và rừng, tiếng chim thú lanh lãnh trong đó vang vòng vọng tôn thêm vẻ hoang sơ rừng ngập mặn > nghe khoái hơn nhiều tiếng còi xe đinh tai nhức óc hàng ngày trong thành thị nhỉ!
Khu du lịch đảo khỉ thì chán rồi, không vào nữa. Chạy miết đến ngã 3 Long Hòa, trong này có một khu du lịch rộng được QC thuộc hàng 3 sao sẽ tạt ngang qua sau.

Cách đó trăm mét là ngả 4: đi thẳng là vào thị trấn Cần Thạnh, quẹo phải là vào khu du lịch 30 - 4, quẹo trái là vào khu quy hoạch đô thị mới.

Thôi ghé vào thị trấn, thăm qua khu chợ ngày xưa một tý đã. Góc thị trấn là khu công viên khá đẹp nhưng nơi này đang sửa hà rầm.

Chạy thẳng đoạn đường này (Cần Thạnh) là chợ, chổ này bán mắm cá cơm rất ngon nên bà xã kết mô đen mua luôn vài hủ (mắm thì tôi không hảo, he he).
Quanh quất một hồi rồi trở ngược ra khu du lịch 30 - 4, quẹo theo mé biển và ghé vào thuê 2 ghế bố giá 5 ngàn/cái; nước cam chai 7 ngàn.

Ngày thường ít khách nhưng giá như thế là ok, không múa kiếm dữ dội như hồi xưa. Bãi đầy vỏ nghêu nhỏ, nghe nói năm nay nghêu chết nhiều nên giá sẽ cao.
Biển Cần Giờ chán ở cái màu cát: mịn nhưng xạm xạm đen như đất lại quá lài, cũng chả có miếng sóng nào. Nếu muốn tắm khi triều thấp phải ra tít đằng xa, thậm chí xa bờ hàng trăm mét mà nước chỉ xâm sấp bụng.
Xế chiều, ngo ngue ngoắc ngoéo một hồi, tạt qua khu du lịch Hòn Ngọc Phương Nam ngắm ngó một tý rồi về. Chổ này ngày thường cũng vắng lắm.

E hèm, lỡ dính 90 ngàn chi phí tiền phạt không kiếng rồi chứ không thì cũng vào đây làm tý chút cho vui, Tiếc! 
Xế chiều quay về, nhằm ngay lúc trời u u nhiều may nên không nắng, đỡ khổ với ông mặt trời.


Sau khi xuống phà: một món quà dành cho bao tử khá ngon, hai người giá chỉ 30 ngàn mà no óc nóc.

Việc cần thiết đầu tiên khi về nhà là moi trong đống lạc xong ra cái kiếng cũ phang vô con chiến mã quèn > hết lý lo phạt tôi không kiếng các bác CSGT nhé, hi hi...

Điền Gia Dũng

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Bãi biển Đại Lãnh - Quà tặng của thiên nhiên

Địa danh Đại Lãnh (thuộc huyện Vạn Ninh) nằm kề ranh giới giữa hai tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa, cách thành phố Nha Trang khoảng 80 km và cách thị xã Tuy Hòa khoảng 30 km.

Từ thị xã Tuy Hòa đi vào, vượt qua đèo Cả, một con đèo lớn là địa giới của hai tỉnh Khánh Hòa và Phú Yên với 12 km đường đèo quanh co, du khách sẽ thấy hiện ra ngay dưới chân mình một bãi biển khá rộng, dài với nước biển xanh biếc, lấp lánh ánh mặt trời, thuyền bè tấp nập qua lại.

Nơi đây đã được Tổ chức Du lịch Thế giới đánh giá (nằm trong cụm du lịch liên hoàn Văn Phong - Đại Lãnh) là một trong những thắng cảnh đẹp nhất khu vực châu Á và Viễn Đông.

Phong cảnh Đại Lãnh từ xưa đã được liệt vào hàng những danh thắng của đất nước. Năm 1836, vua Minh Mạng cho thợ chạm hình phong cảnh Đại Lãnh vào một trong chín chiếc đỉnh đồng (Cửu Đỉnh) lớn trang trí trước sân Thế Miếu - Huế. Năm 1853, dưới triều vua Tự Đức, Đại Lãnh có tên trong từ điển quốc gia do triều đình biên soạn.

Có nhiều người nhận xét rằng, gần 3.000 km bờ biển Việt Nam chưa có bãi tắm nào sạch, đẹp và xanh như Đại Lãnh, bởi nơi đây còn nguyên sơ, cách xa khu dân cư, chưa bị ô nhiễm của nền công nghiệp. Những ai đã đi qua đây cũng đều ngạc nhiên, trầm trồ và không thể không ngắm nhìn, thậm chí những tài xế thường xuyên qua lại nơi đây cũng phải giảm tốc độ, rồi mở căng lồng ngực, hít thở luồng gió mát của biển cả để cảm nhận sự sảng khoái, thêm sức cho cuộc hành trình.

Bãi tắm Đại Lãnh được cấu tạo thuần khiết bởi một thứ cát trắng mịn, nước biển trong xanh nhìn rõ tận đáy, lại có độ thoải lớn, có thể bơi lội xa bờ. Bãi dài gần 1km với bờ cát trắng phau hình lưỡi liềm tiếp giáp với đèo Cổ Mã và mũi Hòn Gion, có một rặng dương trên bãi reo vi vu suốt đêm ngày là khu vườn địa đàng của tuổi trẻ. Bãi cạn, rất thuận tiện để du khách tắm và phơi nắng.
Kế đó lại có ngay một nguồn nước ngọt chảy ra, hòa vào biển cả, quanh năm không cạn - Bãi dựa lưng vào núi Đại Lãnh, từ Đèo Cả đi vào, bên phải Quốc lộ 1 là ga Đại Lãnh, bên trái là làng chài Đại Lãnh.

Từ Đại Lãnh, du khách có thể đi thuyền máy thăm làng chài ở Khải Lương, Đầm Môn là dải đất liền phía cực đông của Việt Nam, hay cảng Vũng Rô kề ngay phía bắc, một địa danh nổi tiếng đã từng là bến cảng bí mật của những “con tàu không số” chở vũ khí, đạn dược từ miền Bắc vào miền Nam, tiếp viện cho chiến trường khu 5 trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Ngoài xa bãi Đại Lãnh có một hòn đảo:
Hòn Nưa ngoài biển nhấp nhô,
Vách đá dựng đứng sóng xô mấy từng.

Dù bạn vào Nam hay ra Bắc, bạn đều có thể đi qua ngọn đèo Cả hùng vĩ, nơi có địa danh Đại Lãnh nổi tiếng với những dải cát trắng mịn, những cơn sóng vỗ rì rào của biển cả, những làng chài tấp nập và những phong cảnh sơn thủy hữu tình.

Đại Lãnh nằm giữa cảnh tiên,
Một bên nước Nhược một bên non Bồng.
Bên em má đỏ môi hồng,
Giữa trời biển rộng sóng lòng xôn xao.

Tổng hợp từ internet

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

Du lịch Biển Lăng Cô

Khu du lịch Lăng Cô là một trong bốn vùng du lịch trọng điểm quốc gia. Với diện tích gần 14.000 m2, địa điểm này kết hợp được vẻ hoang sơ của rừng núi và không gian thoáng đãng của biển cả.

Lăng Cô ngày xưa là nơi nghỉ mát của vua Khải Định và gia đình mang tên Hành cung tịnh viên. Hiếm nơi nào hội tụ được nhiều ưu thế của tạo hóa như nơi đây: có đầm phá, núi non, biển đảo, gò đồi... lại cách chân đèo Hải Vân có 1km.

Bãi biển Lăng Cô là một danh lam thắng cảnh thiên nhiên của tỉnh Thừa Thiên-Huế. Bãi biển Lăng Cô từ lâu đã nổi tiếng là một bãi biển có các điều kiện tự nhiên và phong cảnh vào loại đẹp nhất ở Việt Nam – với bãi cát trắng dài tới hơn 10 km, làn n­ước biển trong xanh bao la tuyệt đẹp, bên cạnh đó là những cánh rừng nhiệt đới rộng lớn trên những dãy núi nhấp nhô, nằm giữa núi rừng và biển là đầm Lập An rộng lớn (800 ha) đầy huyền bí.

Địa danh "Lăng Cô" có người cho rằng là do người Pháp đọc trại tên "An Cư", vốn là làng chài ở phía nam đầm. Cũng có người cho rằng lúc trước ở Lăng Cô có nhiều đàn cò, nên được gọi là Làng Cò, sau đó được dân địa phương đọc trại lại là Lăng Cô.

Lăng Cô có vị trí địa lý nằm giữa 3 trung tâm Bảo tồn Di sản Văn hóa Thế giới là: Cố đô Huế, Khu phố cổ Hội An và Khu Thánh địa Mỹ Sơn với bán kính là 70 km. Lăng Cô có thể thu hút khách tham quan, nghiên cứu tại các trung tâm trên và giải tỏa áp lực những thời điểm đông khách.

Lăng Cô nằm trên tuyến du lịch Bắc-Nam cách thành phố Đà Nẵng 30 km và thành phố Huế 70 km, có thể hỗ trợ phát triển các loại hình du lịch đa dạng cho 2 trung tâm du lịch quốc gia trên và tăng ngày nghỉ của khách dừng chân tại Lăng Cô, như các du khách thường nói: “Lên non gặp Người Hùng Bạch Mã, xuống biển gặp Người Đẹp Lăng Cô”

Lăng Cô được định hướng phát triển gắn kết lâu dài với cảng nước sâu, khu công nghiệp và thương mại quốc tế Chân Mây, đô thị Chân Mây, bảo đảm cân bằng toàn diện các chức năng nghỉ ngơi, sinh sống và làm việc của một đô thị lớn.

Lăng Cô là nơi tập trung nhiều tài nguyên du lịch phong phú: bờ biển, bãi cát mịn, đầm hồ, sông suối, núi đồi, bên đèo Hải Vân, gần rừng nguyên sinh Bạch Mã và các di tích lịch sử.v.v. sẽ tạo ra các sản phẩm du lịch đa dạng nhất thỏa mãn các loại hình du lịch

Điểm cập bến của du khách là cảng nước sâu Chân Mây. Cả bãi biển dài 11km trắng ngời lên trong nắng.
Nằm gần khu du lịch sinh thái vườn quốc gia Bạch Mã, Lăng Cô kết hợp được không khí hoang sơ của rừng núi và đặc trưng ồn ào, nhộn nhịp của vùng biển nhiều tàu thuyền qua lại.

Du khách đến với Lăng Cô theo nhiều nhóm khác nhau, người đến để câu cá, lặn biển, người khác muốn leo núi, thăm rừng. Cũng có cả những du khách lớn tuổi ghé Lăng Cô đơn giản là để tĩnh dưỡng.

Con người hiền hòa, khí hậu khi mưa không mưa nhiều, khi nắng không nắng quá, cảnh quan trật tự, ngăn nắp. Khu nghỉ dưỡng Lăng Cô có khoảng 70 phòng, trong đó 45 phòng là dạng biệt thự có kiến trúc theo kiểu nhà vườn Huế. Cây xanh xen lẫn cảnh vật, nơi đây đầy đủ tiêu chuẩn của khu nghỉ mát 4 sao. Với những du khách mới đến, từng nhịp cầu cong đặt bên những chiếc ô che kiểu Hawaii, tán thông xanh mơ màng ngay cạnh những gốc cau cảnh... mang một vẻ đẹp rạng ngời, giống y như màu nắng và màu cát trắng nơi đây.

Nếu lấy vũng Chân Mây làm tâm điểm, quay một vòng tròn có bán kính 30km, chúng ta sẽ có được cả một vùng du lịch rộng lớn, đa dạng và khép kín. Ở đó có biển, có rừng, có suối nước nóng Mỹ An chữa được nhiều bệnh, rồi lăng tẩm của các vị vua triều Nguyễn, cả dòng Hương Giang văng vẳng giọng ca Huế trong đêm hoa đăng và đàn Nam Giao nơi các triều vua tế trời xin cho dân lành nước mạnh khi xưa.

Ở Lăng Cô, ẩm thực của Huế và Đà Nẵng hòa hợp với nhau nhịp nhàng và ăn ý. Món bánh canh ngọt lịm vị chả cua, đĩa ghẹ luộc nguyên con đỏ au mời gọi, bát bún riêu có thêm miếng càng cua đã bóc vỏ trắng muốt ăn cho vui miệng... Ăn xong mới hiểu thế nào là miếng ngon nhớ đời!

Du lịch, GO!- Theo Diendan.Yeutretho, internet

Biển Bình Tiên, Ninh Thuận - đường đi

Một trong những thắng cảnh của tỉnh Ninh Thuận đang thu hút các nhà đầu tư du lịch là bãi tắm biển Bình Tiên (thuộc xã Công Hải, huyện Ninh Hải).

Cách Ninh Thuận khoảng 30km, cách Nha Trang 70km và cách Phan Rang 42Km, đến cầu Mỹ Thanh có 1 con đường nhỏ dẫn ra biển Bình Tiên ( đường từ QL1 chạy vào khoảng 12km). Đây là ranh giới giữa 2 tỉnh Ninh Thuận và Khánh Hòa.

Nằm ở Vịnh Cam Ranh phía trên là dãy Núi Chúa của Tỉnh Ninh Thuận. Biển Bình Tiên khá đẹp, cát trắng trải dài, biển trong xanh và khá sạch. Do bị che bởi nhiều quả núi nên biển khá yên lặng... thích hợp cho trẻ em và người lớn, những bạn trẻ có thể cắm trại qua đêm tại đây. Đặc điểm của bãi tắm này là còn rất hoang sơ và có nhiều thắng cảnh đẹp.

Có hai cách để đến biển Bình Tiên:

- Cách theo trọn vẹn đường bộ thì từ thành phố Phan Rang theo quốc lộ 1A (về hướng Nha Trang), đến km 1525 (cách Phan Rang 31 km, cách Nha Trang 72 km), bên phải có một đường nhỏ mới mở khoảng chừng 12 km đi qua một con suối nhỏ có tên là "Suối Nước Ngọt".

< Đường vào Bình Tiên - xem thêm những ảnh kế tiếp nếu đi theo đường bộ.

Con suối này nối hai eo biển thuộc xã Cam Lập (tỉnh Khánh Hoà) sang xã Công Hải (tỉnh Ninh Thuận) là tới Bình Tiên.

< Ở nga ba này: đi thẳng là Bình Tiên, còn rẽ trái là về khu Bình Lập tại đây có khu resort cao cấp của Ngọc Sương

Khu trung tâm Bình Tiên là một ngôi làng nhỏ núp sau những rặng dừa và trảng cát dài và trắng. Bãi tắm Bình Tiên trải dài khoảng 3 km, cát mịn, sóng không lớn. Đặc biệt, nước biển ở đây rất sạch và trong xanh.

Do đường đi vào chỉ phù hợp cho xe 16 chỗ trở xuống nên nơi này chưa được khai thác du lịch và ít người biết và đây cũng chính là điều thú vị khi khám phá Bình Tiên.

< Đường theo dốc núi vào Bình Tiên, bạn cứ thẳng tiến.


< Đường vào Bình Tiên: Qua cầu


< Địa phận tỉnh Ninh Thuận


< Tới rồi!

- Cách theo đường bộ và đường biển, ghé vịnh Vĩnh Hy:
Từ thành phố Phan Rang đi về phía đông khoảng 20km bằng đường 702, đây là lối vào vịnh Vĩnh Hy - điểm du lịch nổi tiếng nhất của huyện Ninh Hải.

Trên đường đi bạn sẽ gặp làng cá cơm Mỹ Tân thuộc xã Thanh Hải. Làng này nằm ngay bên đường, nên bạn sẽ chứng kiến được các công đoạn chế biến cá cơm như hấp cá, phơi cá và phân loại cá...

Khi đến vịnh Vĩnh Hy, bỏ qua những bờ bãi đã dần quen vì có trong hầu hết những tour du lịch tuyến Phan Rang như bãi Bà Điên, bãi Đá Tròn…, bạn tàu để đi Bình Tiên - nếu không gấp nên chọn tàu đáy kính để xem những rạn san hô tuyệt đẹp. Nếu thuê một chiếc ca-nô cao tốc, bạn chỉ mất hơn một tiếng đồng hồ rong ruổi trên sóng biếc để đến với bãi biển Bình Tiên.

Dọc theo hải trình, không ít điều thú vị sẽ liên tiếp mở ra trước mắt bạn. Hòn Rùa giống hệt một con rùa khổng lồ chơi vơi giữa lòng vịnh; vách Đá Dựng là một dãy dài những vạt đá cao dựng đứng, hùng vĩ như giăng thành đắp lũy…

Về địa lý, nơi đây cũng có điều đặc biệt: giữa hai xã Công Hải (thuộc tỉnh Ninh Thuận) và xã Cam Lập (thuộc tỉnh Khánh Hòa) có một con suối nước ngọt nối liền hai eo biển của hai xã. Dòng suối mang cái tên bình dị: suối Nước Ngọt. Nơi cửa suối đổ ra biển là một bãi tắm đẹp tinh khôi với thứ cát trắng mịn, rất sạch sẽ, đó là bãi biển Bình Tiên.

Nước biển trong xanh ngăn ngắt và bãi thoai thoải không sâu, sóng vỗ nhẹ nhàng - Không có những chỗ bất ngờ hụp sâu như Ninh Chữ, hay nhiều đá ngầm rình rập tai hoạ như Cà Ná, bãi biển ở đây đích thực là một bãi tắm trong lành và nguyên sơ..

Những tảng đá chồng chất, ngổn ngang với nhiều hình dáng gợi tưởng kỳ lạ, trông như những hòn non bộ khổng lồ cắm trên mặt sóng.

< Quán Hữu Ba Ngòi

Lòng suối cạn vòng vèo uốn lượn ôm quanh những vạt núi xanh, du khách có thể xắn quần, ngâm chân trong dòng nước mát để bước trên những vạt đá cuội, tiến vào sâu hơn nữa, khám phá thêm một góc nhỏ của rừng quốc gia Núi Chúa.
< Nơi con suối nước ngọt hòa vào biển

Đến Bình Tiên trong mùa hè, du khách sẽ có dịp dùng cơm dưới những căn lều lợp lá dừa vừa ăn vừa hóng gió biển tràn vào với những món đặc sản như ốc, mực và ghẹ tươi luộc…


Bình minh trên bãi Bình Tiên khá độc đáo, nhất là bãi biển phía nam có tên riêng là Cà Tiên. Đi bộ từ bãi chính Bình Tiên lên đến bãi nhỏ Cà Tiên chỉ khoảng chừng 1 km.

Nếu du khách lên đến đỉnh núi vào lúc mặt trời vừa hé mở giữa biển khơi thì sẽ choáng ngợp trước một không gian bình minh trên bãi biển.
Những tia nắng vàng cam của mùa hè chiếu thẳng vào một bãi cát trắng mịn được bao quanh bởi những mỏm đá chồng có nhiều hình kỳ lạ và chỉ có máy ảnh mới ghi lại được những khoảnh khắc đáng nhớ này.

Wikimapia:


Tổng hợp từ nhiều nguồn trên mạng - Ảnh: Khoa Danh, Dulichthanhnien