Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đèo. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 12 tháng 9, 2010

Khám phá đèo Ngoạn Mục

Đèo Ngoạn Mục hay còn gọi là đèo Sông Pha là một trong những đèo núi đẹp nhất Việt Nam tại tỉnh Ninh Thuận, men theo những sườn núi dựng nối thung lũng Ninh Sơn với cao nguyên Lang Biang.

Ngọn đèo 18 km, men theo những sườn núi dựng nối thung lũng Ninh Sơn với cao nguyên Lang Biang đã mang trong mình nhiều huyền thoại gắn với cuộc hành trình khai mở thành phố Đà Lạt.
Với nhiều khách lữ hành, hình như mỗi lần đi qua đó, thiên nhiên hoang dã, sự hùng vĩ núi non Ngoạn Mục đem lại nhiều trạng thái cảm giác khác nhau...

Ngoạn Mục là con đường được hình thành trong vất vả, giữa lam sơn chướng khí và sự rình rập của thú dữ. Năm 1893, Yersin phát hiện ra Đà Lạt, thì bốn năm sau, trong kế hoạch xây dựng thành phố này, viên Toàn quyền Doumer đã phái một đoàn lên nghiên cứu thực địa, lập bản đồ mở tuyến đường từ Phan Rang lên Đà Lạt. Lộ trình ấy phác thảo một hướng đường bộ, tức đèo Ngoạn Mục ngày nay.

Dài 18 km, đèo Ngoạn Mục có tất cả 4 đoạn cua khuỷu tay rất gấp, uốn lượn mềm mại qua những sườn đồi núi lớn, nhỏ khác nhau theo hình vòng sóng, tạo nên những tầng đường ngoạn mục như chính tên đèo. Từ chân đèo, du khách chứng kiến cái nắng nóng khắc nghiệt của thời tiết mùa hè ở xứ muối trắng tinh của Ninh Thuận, thì khi vượt chừng 1/3 đèo, đã cảm nhận được từ dáng vẻ êm đềm, mát lạnh của xứ sở có khí hậu ôn hòa. Thực tế sinh động hiện ra trước mắt toàn bộ khung cảnh đồng quê bên dưới chân đèo như được trải một màn sương mỏng. Đứng trên khúc của Eo Gió, với độ cao hơn 1500 mét, phóng tầm mắt ra xa thấy con đường như sợi chỉ luồn qua bao núi non trùng điệp, san sát những mái nhà và những vườn cây trái, và “ sợi chỉ” quốc lộ 27 ấy vắt xuống đồng bằng, xuyên trong mây mù, chạy hun hút tầm mắt về miền biển cả…

Giữa lưng đèo, du khách khám phá thác Sakai thơ mộng, hùng vĩ. Tiếng chim hót líu lo vang lên đây đó, tiếng rền của các thác nước reo vui hòa lẫn trong ánh nắng ấm áp xen qua tán lá rừng vang vọng vào tai, tạo nên bản nhạc rừng hoang dã, lạ kỳ… Du khách thoải mái ngắm nhìn thế giới của các loài thực vật- động vật sinh sôi trong sức sống mơn mỡn của rừng xanh đại ngàn. Mùi hương tự nhiên của hoa và lá phảng phất trong không trung, thoáng đó đây những chú khỉ, chồn, chim muông thoắt ẩn, thoắt hiện. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, hùng vĩ đến mê hồn.

Ngao du đèo Ngoạn Mục, du khách sẽ được tìm hiểu, khám phá về những câu chuyện xung quanh tuyến đường sắt răng cưa độc nhất vô nhị ở Châu Á. Thời Pháp thuộc, trong chương trình phát triển đường sắt, năm 1898, tuyến lên Langbian (Đà Lạt) được xác định là một trong những tuyến đường sắt xuyên Đông Dương. Năm 1908, dự án đường sắt Tháp Chàm- Đà Lạt bắt đầu khởi công xây dựng. Đây là tuyến đường sắt độc đáo nhất Đông Dương hồi đó, từ việc thiết kế, thi công cho đến thưởng ngoạn khi đã hoàn thành. Để có 16 km đường răng cưa từ Krongpa đến Eo Gió, phải vượt lên độ cao 1.000 mét với độ dốc 12%, đục ba hầm xuyên núi vẫn ở độ dốc đó. Hàng vạn công nhân từ khắp nơi trong nước cùng với đội ngũ kỹ thuật viên người Thụy Sĩ và Pháp đã phải thi công bằng phương pháp thủ công ròng rã trong mười năm trời. Rất nhiều năm sau đó, toàn bộ tuyến đường mới hoàn chỉnh với chiều dài 84 km, trong đó đoạn Eo Gió- Krongpa là chặng đường gay go và hiểm trở nhất. Với chiều dài khoảng 10 km nhưng mỗi năm người ta chỉ xây dựng được trung bình có 1 km.

Nói đến đường sắt Tháp Chàm- Đà Lạt mà nay là đoạn ngắn Đà Lạt- Cầu Đất dài 7 km đã được phục hồi sử dụng, đầu tiên phải nói đến nhà ga Đà Lạt. Đây là một trong hai công trình kiến trúc ở Lâm Đồng được xếp hạng di tích lịch sử- văn hóa quốc gia. Ga Đà Lạt gắn liền với tên tuổi của kiến trúc sư người Pháp Moncet. Công trình khởi công năm 1932 đến năm 1938 mói chính thức khánh thành.

Ga Đà Lạt hiện còn lưu giữ chiếc đầu máy hơi nước chạy bằng than củi, do Nhật Bản sản xuất năm 1936. Tuy chỉ đi trên đoạn đường dài 7 km nhưng cũng có thể góp phần biến những hoài niệm xa xưa trở về và thu hút du khách đến với non ngàn cao nguyên, thưởng lãm những danh thắng nổi tiếng đầy thú vị.

Du khảo, khám phá đèo Ngoạn Mục, du khách còn được chiêm ngưỡng một công trình thủy điện đầu tiên của Việt Nam-Nhà máy Thủy điện Đa Nhim. Công trình được khởi công xây dựng từ ngày 27-2-1962, đến tháng 12-1964, toàn bộ công trình được đưa vào sử dụng, với công suất 160 MW. Hiện nay Đa Nhim vẫn đóng vai trò quan trọng trong hệ thống điện quốc gia với năng lượng điện cung cấp ổn định, bình quân đạt khoảng 1 tỷ KWh/năm, hòa chung với dòng điện cả nước phục vụ đắc lực cho công cuộc công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.

Hơn một thế kỷ trôi qua, con đường đèo đã được mở rộng sửa chữa nhiều lần. Trên sườn đèo, hai ống nước nằm vắt từ đỉnh đèo nối xuống Nhà máy Thủy điện Đa Nhim, đêm về đèn sáng lấp lánh như một vệt sao chổi. Với địa thế khá hiểm, Ngoạn Mục trở thành đoạn đường thú vị cho một tour bằng xe đạp, xe máy, ô tô… hấp dẫn trên đường từ phố núi Đà Lạt xuôi về duyên hải nắng gió Phan Rang.

Trong những năm trở lại đây, không riêng gì tỉnh Ninh Thuận, tỉnh Lâm Đồng cũng đã kêu gọi, đầu tư và hình thành những loại hình du lịch lữ hành, khám phá như leo núi, cắm trại, dã ngoại, xây dựng các khu nhà nghỉ, khu văn hóa dân tộc, khu nuôi động vật bán hoang dã hay các khu vui chơi mạo hiểm gắn với suối- thác, thu hút được đông đảo du khách trong và ngoài nước tham gia. Đèo Ngoạn Mục đang trở thành một điểm đến của du khách thập phương. Xuân về bạn hãy bạn sẽ có một cái tết đầy thú vị và nhiều kỷ niệm.

Theo Nhân dân

Thứ Hai, 6 tháng 9, 2010

Những con đèo tuyệt đẹp ở phía Bắc

Bài sơ lượt về những con đèo dài, hiểm trở và hùng vĩ vào bậc nhất ở miền núi phía Bắc Việt Nam (trong đó có "Tứ đại đỉnh đèo Tây bắc"), điểm hẹn lý thú của những 'phượt thủ' ưa mạo hiểm.

Một trong những cái thú của "cánh phượt" là được thoả mình trong đêm trăng trên những con đèo nghiêng ngả hay ngồi quây quần bên nhau trên đỉnh đèo, trong màn sương mờ ảo cùng nhâm nhi tách cà phê nóng.

Những cái thú mà ít người nghĩ tới khi đi bằng ô tô, vì những con đèo khúc khuỷu với những hiểm hoạ giao thông khôn lường. Phượt, xuất phát điểm từ cái thú thích đi “lượt phượt”, cái thú được chạy xe từ nơi này sang nơi khác, rong ruổi trên những ngả đường của Tổ quốc...

Thay vì được ăn ngon trong nhà hàng, ngủ ấm trong những khách sạn sang trọng với những lịch trình được lên từ trước, phượt để được tự do tung hoành. Tấm bản đồ và chiếc balô trên con ngựa sắt, cùng lũ bạn giang hồ chạy khắp những vùng quê xa xôi hẻo lánh nhất, tự mình khám phá và tự mình tìm ra những điều kì thú của cuộc sống xung quanh. Phượt không khác một ta-balo với đủ lòng tin, dũng cảm đương đầu với thử thách, nắm rõ sự căn bản của dịch chuyển, ưa thích sự mạo hiểm, phiêu và đam mê xê dịch. Hãy cùng chúng tôi điểm tên những con đèo được yêu thích nhất.

Đèo Mã Pí Lèng – Hà Giang

Mã Pì Lèng có nghĩa là Sống mũi ngựa, nối Mèo Vạc với Đồng Văn, vốn là hai xã xa xôi nhất của tỉnh Hà Giang.
Đèo được xây dựng từ những năm 60 của thế kỷ XX do công nhân chủ yếu là người dân tộc H’ Mông làm. Ban đầu chỉ là những con đường nhỏ cheo leo dành cho xe thồ và người đi bộ. Để đục đá mở đường, người ta phải treo mình trên dây, giữa lưng chừng những đá tai mèo mà thi công trong suốt 11 tháng.
Đèo dài khoảng 20km, chênh vênh giữa những lớp đá, lớp núi lô xô trùng trùng điệp điệp.

Những ngọn núi màu xám chì, hùng vĩ nối nhau đến tận chân trời. Xa xa là dòng sông Nho Quế dịu dàng vắt mình như một tấm khăn choàng mỏng manh. Đường xuống sông chạy gần như song song với với dòng sông cho đến khi gặp nhau ở bờ sông, màu đất đỏ quyện lấy bánh xe. Một vài căn lều tuềnh toàng của giới đãi vàng nằm khuất sau mặt kia của dãy núi. Đứng từ mặt bên này thấy toàn con đường dài phía bên như một con rắn trườn lượn mình vắt từ ngọn núi này sang ngọn núi khác.
Lần đầu tiên bước chân lên đèo, chúng tôi phải mất gần 2 tiếng đồng hồ mới đi hết vì cảnh thiên nhiên quá đẹp đẽ và hùng vĩ khiến cho bước chân cứ đi được một đoạn lại phải dừng để chụp ảnh.
Your Ad Here
Con đường đẹp vắng người, chỉ có mấy cậu bé dân tộc đang ngồi chơi vắt vẻo trên thành, nhịp chân đu đưa bị chúng tôi dụ dỗ bằng kẹo, nở nụ cười tươi trong những khuôn hình. Một cô bé đang gùi ngô về bản, tay vẫn đan sợi đều đặn, chân bước nhịp nhàng.

Vùng núi đá không trồng được cây cối hay rau màu. Người H’Mông hàng ngày phải gùi những gùi đất từ rất xa mang về nhét vào từng hốc đá, dùng đá chèn lại để giữ cho nước mưa không trôi mất đất, rồi bỏ hạt ngô giống vào. Những thân cây ngô xanh mọc lên vươn mình trong những lớp đá xám như cuộc sống vẫn trỗi dậy nơi mảnh đất cằn này mỗi ngày. Bây giờ thì tôi hiểu vì sao người Lô Lô, H’Mông hay Dao đều quàng trên mình những tấm khăn sặc sỡ, những chiếc váy đủ màu duyên dáng. Bóng áo xanh áo hồng của họ nổi bật trên những vực đá tai mèo xám. Bước chân thoăn thoắt trên khắp vùng rẻo cao. Một tấm bia lớn được dựng nơi đỉnh đèo khắc ghi những hi sinh thầm lặng của những người đã làm nên con đường Hạnh Phúc, nơi mà người ta sống chung với đá, lớn lên cùng đá và chết cũng vùi mình trong đá.

Đèo Mã Phục – Cao Bằng

Sở dĩ đèo có tên như vậy vì hai bên đường quốc lộ có hai khối đá vôi, thành dựng đứng chầu vào nhau như hai con ngựa nằm phủ phục. Đèo cao 620m, với bảy vòng dốc để đến được đỉnh. Núi vôi ở Cao Bằng không cao, cảnh sắc không hùng vĩ như các đèo khác, đường đèo cũng không quá nguy hiểm. Từ Mã Phục tỏa đến các nhánh chính của toàn tỉnh Cao Bằng. Ngay từ chân đèo rẽ trái đến với làng Tổng Cọt – nơi có cây đa già nổi tiếng và phiên chợ trâu ngày chủ nhật, ghé thăm làng cổ Nà Ngắn, đến với cửa khẩu Trà Lĩnh. Vượt qua Quảng Uyên rẽ phải là đường đến cửa khẩu quốc tế Tà Lùng. Rẽ trái ngược lên đến với Trùng Khánh, xuyên qua những rừng cây dẻ rì rào, chạy tới thác Bản Giốc kì vĩ và cuối cùng là đường tới Hạ Lang, điểm kì cùng của tỉnh.

Con đèo rộng và đẹp, vượt qua những khúc cua tay áo, những dãy núi thâm thấp nối tiếp nhau, phía bên này dốc trải dài những cánh đồng hoa tam giác mạch tim tím vào mùa xuân và những ruộng ngô xanh rì khi hè tới.

Bóng chiều đang dần buông, nắng đã ngả trên những ngọn núi nhấp nhô. Tiếng mõ trâu long cong, lốc cốc. Những đứa trẻ vừa lùa đàn trâu về vừa nô đùa ríu ran. Khung cảnh tĩnh của một vùng sơn cước, không có tiếngô tôồn ã, không tiếng còi xe, không khói bụi mịt mù. Lác đác vài ngôi nhà thổi lửa, khói bếp lơ lửng trên những mái gianh.

Những người dân tộc Tày, Nùng làm nương cuốc rẫy, vài người đã vác mai vác thuổng về nhà. Thung lũng bị tiếng xe của chúng tôi làm ồn ã. Tắt tiếng xe rồi, cả đất trời tinh không, tiếng người lao xao, tiếng lũ trẻ nô nghịch nơi bờ sông, tiếng giặt giũ, đập quần áo.
Cuộc sống bình yên và dịu dàng quá. Tôi đã mấy lần giơ máy ảnh lên định chụp rồi lại thôi. Cảnh sắc này lên ảnh chắc sẽ không đẹp, chỉ có cảm nhận bằng mắt mới thấy hết được mà thôi.

Chúng tôi đi chầm chậm, hưởng cái không khí mát mẻ của buổi chiều, hưởng cảnh sắc yên bình trên con đường nghiêng ngả, hưởng hương thơm của cây cỏ, sương giăng nhè nhẹ, gãi gãi vào da thịt. Còn một quãng nữa là đến Trùng khánh. Giờ này, chắc mẹ ở nhà cũng đã bắc bếp thổi cơm.
 
Đèo Ô Quy Hồ - Lào Cai

Con đèo nổi tiếng này đang mang tên Hoàng Liên Sơn, nối giữa Lào Cai và Lai Châu với chiều dài kỉ lục tới hơn 40km. Đèo còn được mọi người gọi là đèo Mây vì độ cao quanh năm mây mù che phủ, ngay cả trong những ngày hè.
Điểm khác biệt lớn nhất là nhiệt độ giữa hai vùng, trong khi bên phía Lai Châu thời tiết mát mẻ, khô hanh thì vừa chuyển sang phía bên kia sườn Lào Cai sẽ nhận được ngay những cơn gió lạnh với cái rét cắt da cắt thịt.

Đèo Ô Quy Hồ chạy nhũng nhẵng quanh dãy Hoàng Liên, nơi có đỉnh cao nhất Đông Dương Fanxiphang. Con đèo trước kia khi chưa làm đầy hiểm trở, ít người dám qua lại vì đường quá dài lại mang trong mình nhiều câu chuyện truyền miệng khiến người đi qua rùng mình.

Nổi bật nhất là chuyện về thần hổ, những con hổ già tinh đời, thường rình rập đâu đó ở trên đèo để bắt người. Đứng từ ngay cua ngoặt đầu tiên lên đèo, thấy được toàn bộ chiều dài uốn lượn đến tận chân trời. Đường xuống chân đèo về tới Sapa vẫn chưa được làm xong.

Con đường đi qua Công viên Hàm Rồng, Thác Bạc, Trạm Tôn, đều là những điểm du lịch nổi tiếng của tỉnh nên ngoài những chiếc xe tải cồng kềnh còn có những chiếc xe du lịch chở khách lên tham quan.

Đường nhỏ, bị cày xới, góc cua hẹp khiến người đi xe máy khó khăn khi đi qua. Nếu đi đằng sau thì thế nào cũng nhận được toàn bộ cát bụi từ xeô tôtrước, còn vượt qua là cả một vấn đề lớn. Mất mười mấy cây số đường bụi bẩn như thế mới chạy lên đến đường chính của đèo.

Cánh chạy xe máy lần nào lên cũng ghé lại đỉnh đèo ăn chút gì đó lót dạ. Đa phần là đồ nướng thơm phức với hạt dẻ, thịt xiên, trứng nướng hay cơm lam chấm muối vừng. Xuýt xoa đôi bàn tay bên bếp lửa hồng, nụ cười bạn bè làm cái lạnh tan biến. Một phần ba đoạn đường đã hoàn thành, còn hai phần ba đầy ngạc nhiên đang chờ phía trước. Bất chợt cơn gió đem mây mù toả khắp vùng thung lũng khiến con đường ẩn hiện.

Đèo hôm nay đã được xây dựng đẹp đẽ, nườm nượp xe khách qua lại. Đa phần là các xe đi từ Hà Nội đến phía trên của Lai Châu đều chọn cách chạy vòng qua đường này. Đường tốt rồi, đi lại thuận tiện hơn và kinh tế cũng nhờ đó mà phát triển hơn, đưa cái chữ, cái điện về với bà con các bản xa xôi nhất nơi địa đầu Tổ quốc thân yêu.

Đèo Pha Đin – Lai Châu

Phạ Đin nghĩa là Trời và Đất với đỉnh cao nhất hơn 1600m. Theo truyền thuyết kể lại do khi hai bên vùng núi tranh chấp, ngựa của Lai Châu và Sơn La cùng xuất phát, ngựa chạy đến đâu, phần đất thuộc về địa phận tỉnh đó cho đến khi gặp nhau. Kết quả là ngựa Lai Châu chạy nhanh hơn nên phần đất thuộc về Lai Châu rộng hơn.

Lần nào đi qua Pha Đin tôi cũng ngại vì đường làm lâu nay vẫn chưa xong, lúc nắng ráo thì bụi vô cùng, không nhìn rõ đường nữa, còn chẳng may có mưa thì khổ trăm bề, nhất là những đoạn đang thi công dở dang. Chỉ muốn đường làm nhanh xong để Điện Biên Phủ gần hơn, để thi thoảng còn chạy về vùng đất kháng chiến này ngắm hoa ban hoa mận mỗi dịp xuân về.

Cánh nhiếp ảnh mê nụ cười của cô gái Thái e ấp sau chiếc quạt, mê điệu múa sạp với ché rượu cần tưng bừng đêm hội, ngắm hoa ban nở rực hai bên đường. Chẳng thế mà mỗi dịp sang xuân, lũ lượt không biết bao người kéo nhau về đây, ngắm cảnh và thăm lại chiến trường xưa một thời oanh liệt, cho dù con đèo vẫn chưa được làm xong.

Đèo Pha Đin nổi tiếng đẹp và nguy hiểm. Con đường đèo liên tục những cua dốc dựng đứng và cua tay áo suốt 32 km chiều dài.

Từ Tuần Giáo đến Thuận Châu là đoạn đèo khó khăn nhất, đang được mở rộng và ăn sâu vào núi. Dưới chân đèo còn lác đác vài bản, lên gần đến đỉnh đèo thì hầu như không còn bản làng nào nữa. Chỉ có trời xanh thăm thẳm và núi rừng xanh thẫm hoà quyện lấy nhau. Đứng trên đỉnh đèo thấy cái nghĩa của từ Phạ Đin thật đúng, thấy đất nước mình đẹp và nên thơ quá! Có thời gian ghé lại bản ngay chân đèo, nhâm nhi tách trà đắng với quả đào non, chơi đùa với lũ trẻ trong làng để thấy được cái thú của cuộc đời tiêu dao.

Hoàn tất được con đèo quả là gian khó, đường đã bớt dốc hơn và cũng rộng hơn rất nhiều. Những ngày nắng, từ trên đèo thấy được toàn cảnh vùng đất Lai Châu rộng lớn, mênh mông những rặng núi nối tiếp. Vào mùa mưa, con đường trở nên cực kỳ nguy hiểm với những cái bẫy chết người trên khắp đèo. Tai nạn lật xe xảy ra thường xuyên trên đoạn đường này. Nhưng cho dù đã có sân bay Mường Thanh nối liền cả nước với Điện Biên Phủ, người ta vẫn muốn một lần được chinh phục Phạ Đin để biết về thêm về điểm gặp gỡ của Đất và Trời.

Đèo Khâu Phạ - Yên Bái

Khâu Phạ, có nghĩa là Sừng trời, là con đèo dài nhất tuyến quốc lộ 32. Điểm bắt đầu là đoạn cắt của đường 279 huyền thoại. Con đèo dài cỡ 30 km này có đến hai phần ba là đường cấp phối, gập ghềnh đá sỏi, chỉ đi qua Tú Lệ mới được làm đẹp đẽ hơn đôi chút. Vào những ngày mây mù, đèo đặc biệt nguy hiểm cho cánh lái xe vì con đèo không có rào chắn hay bất cứ biển cảnh báo nào. Đường xuống cấp nhiều vì không được sửa chữa thường xuyên, dễ dàng bị sạt lở vì nằm trong vùng đất đỏ bazan, hệ đất yếu.

Đấy là chưa kể những nguy hiểm rình rập thường xuyên với những tảng đá từ trên núi cao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Ít có xe tải lớn qua lại trên con đường này vì độ dốc của đèo khiến cho quãng thời gian đi lại trở nên quá dài.
Từ trên đỉnh của đèo Khâu Phạ nhìn xuống thung lũng Tú Lệ, tôi không khỏi xuýt xoa trước vẻ đẹp hiếm có này. Cả một vùng thung lũng tầng tầng những ruộng bậc thang nối nhau thành hình một lòng chảo khổng lồ. Con đường lên bản làng người Mông vắt một vệt đi thẳng lên tận trời. Người dân tộc ở đây làm nhà rất cao, tách biệt hẳn với mặt đất và các dân tộc khác.
 
Nhấm nháp một táchcà phêthơm trước khi đổ đèo xuống xa kia là cái thú đầy thi vị. Chỉ cần một ít củi, ít cồn khô và cái xoong nhỏ vẫn mang theo, chúng tôi đã chia nhau táchcà phêbốc khói. Sương giăng khắp mặt đất và trên những mí mắt. Trời rất nhanh bắt đầu chuyển lạnh với không khí đêm đặc trưng miền núi. Giữa đất trời này, giữa mênh mông này, giữa bốn bề này, được cùng nhau nhâm nhi vị đắng ngọt nơi cuống lưỡi cùng nhau. Để rồi lát kia, đường cứ trôi qua những thung lúa ngàn ngạt như thế cho đến tận chân đèo.

Khâu Phạ nằm tiếp giáp tỉnh Phú Thọ và Tây Yên Bái, đường đi qua nhiều địa danh nổi tiếng như La Pán Tẩn, Mù Căng Chải, Tú Lệ, Tà Sì Láng, những cung đường hấp dẫn với cánh du lịch bụi. Trước Khâu Phạ có đèo Chấu với nhiều cua tay áo nguy hiểm.
Độ cao của đèo quãng chừng 1500m so với mực nước biển. Vào mùa lúa chín tầm tháng 9 tháng 10, hãy đi qua Khâu Phạ để thưởng thức vẻ đẹp tuyệt vời của lúa trên những ruộng bậc thang nơi đây, cảnh đẹp chỉ có duy nhất trên vùng đất Yên Bái này.

Đèo Pha Long – Lào Cai

Con đèo vắt qua những bóng núi mờ mịt này không có tên trên bản đồ. Đèo được gọi như vậy có lẽ vì có đỉnh chạy qua chợ phiên Pha Long, một xã nhỏ thuộc địa phận Mường Khương – Lào Cai. Để đến với đèo, người ta phải đi xuyên qua một con đường đất hiểm trở từ Cán Cấu sang, con đường này cũng không có trên bản đồ.
Ngược dòng sông Chảy đi lên, đường cheo leo vắt vẻo với đá hộc ngả nghiêng. Mép đường cũng là mép vực, không rào chắn, không biển báo. chỉ thi thoảng bắt gặp cột mốc ghi : Khu vực biên giới. Lác đác vài ngôi nhà dân.

Đi trên con đèo này cố gắng tránh trời khuya và chuẩn bị thêm xăng dọc đường. Kèm theo chắc chắn là khoản giấy tùy thân và xe cộ thật đầy đủ vì vùng biên giới nhạy cảm. Đợt chúng tôi đi nhằm tháng 11 khi tiết trời đã khô ráo. Con đường gập ghềnh khiến kẻ ngồi trước mỏi chân vì đạp phanh, mỏi tay vì cầm lái, còn kẻ phía sau chân nhấp nha nhấp nhổm. Liên tiếp những ổ voi bùn đọng khiến đoàn xe sa lầy, hò dô ta mà vượt qua khi trời đã tối. Bước đến chân đèo Pha Long thì đêm đã khuya. Gần mười chiếc xe nối đuôi nhau như một con rắn dài khổng lồ quét ánh sáng chiếu rọi một vùng núi rừng.
Cảm giác vừa thích thú vừa không sợ chút nào vì đi giữa bạn bè tin cậy. May mắn đường đèo đã được rải đá giăm. Xe chúng tôi đi đầu, vừa đi vừa hát váng cả núi rừng. Qua mỗi đoạn ngoặt sang phía bên kia đồi lại trông thấy cả cái đuôi dài thòng đằng sau. Con đèo gần 20 cây số được ngốn dần. Gió núi vu vu bên tai, không khí lạnh ùa về. Bóng đêm đặc quánh ùa về bao bọc khắp thung lũng. Gần chín giờ đêm, chúng tôi mới về đến Mường Khương.
Dòng sông Chảy cũng là biên giới tự nhiên giữa hai nước Việt – Trung. Đứng từ bên con đường này nhìn sang thấy toàn cảnh nước bạn với rừng núi điệp trùng và một con đường zíc zắc thấp hơn phía xa.

Đèo Xá Tổng – Lai Châu và đèo Lũng Lô – Yên Bái – những con đèo bị bỏ quên

Đèo Xá Tổng nằm trong vị trí đầy hiểm trở từ Tuần Giáo ngược lên Lai Châu. Con đèo dài 25km với nhiều đoạn không có cọc tiêu, không gương cầu, đường xấu. Đường đi trong khung cảnh hoang vắng vì xung quanh đèo không có nhà dân, đoạn đèo đã bị bỏ hoang từ lâu, cũng không cóô tôđi qua vì nguy hiểm.

Đèo không dành cho những người yếu bóng vía khi một bên là vực thẳm sâu hun hút, một bên là vách đá dựng đứng, người lái xe phải căng mắt và vững tay để đi qua những con dốc dài mà không bị trượt xe xuống vực. Con đường căng thẳng khi trời đã ngả chiều mà điểm đến vẫn mãi chưa thấy đâu.

Ngày nay ít người chạy xe qua con đèo này vì độ nguy hiểm của nó rình rập thường xuyên người đi lại. Cánh du lịch bụi thi thoảng cũng có ghé thăm con đèo, hì hục vượt hết con dốc nọ đến con dốc kia, đường cua này đến ngã rẽ tới. Không một bóng người, khung cảnh hoang vắng tiêu điều. Giao thông không phát triển, đường đi lại khó khăn, kéo theo những vất vả cuộc sống của người dân khiến nhiều hộ gia đình phải chuyển về những nơi ở mới gần với đường hơn.

Đèo Lũng Lô mạn phía Yên Bái tiếp giáp Sơn La cũng trong cảnh tương tự như vậy. Con đèo dài 15 km này nằm trên quốc lộ 37, trong thời kì chống Pháp là một trong những con đường tiếp vận vũ khí đạn dược và lương thực cho chiến dịch Điện Biên.

Kể từ đó cho đến nay, con đường dần bị rơi vào quên lãng, nhất là khi đèo Khế nối Yên Bái với Sơn La được mở. Đèo bị sạt lở nghiêm trọng mất hẳn 4/5 tầng đường không khôi phục được. Đường giao thông tại tỉnh Yên Bái là nơi hứng chịu nhiều trận sạt lở nhất cả nuớc do tầng đất quá mềm. Tôi đi qua con đèo này khi quá trưa. Tranh thủ tạt qua bản gần đó xin bữa cơm đạm bạc, hoà chung cuộc sống với những người dân quanh đây. Con đèo bị bỏ quên cũng khiến cuộc sống của người dân nhiều vất vả vì đường giao thông khó khăn. Rất ít người qua lại đường này, có chăng chỉ là dân các bản vùng trong.
Vài tháng trở lại đây, đèo đang được khôi phục với một con đường men theo những tầng đường đã mất. Vượt đèo Lũng Lô để xuyên sâu hơn vào vùng đất Yên Bái đầy bí ẩn và hấp dẫn này.
 
Du lịch, GO! - Theo Okiaem amthuc365.vn

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

Đèo Hải Vân - "Đệ nhất hùng quan"

Đèo Hải Vân (còn gọi là Ải Vân) dài 21km vắt ngang qua những ngọn núi cao ngất của dãy Trường Sơn nơi tiếp giáp với biển Đông. Đèo Hải Vân (có nghĩa là biển và mây vì sóng biển vỗ chân đèo và quanh năm mây mù bao phủ trên đỉnh) nổi tiếng là đường đèo đẹp nhất và cũng hiểm trở nhất VN trên hành trình vào Nam ra Bắc từ hơn 700 năm qua, với độ cao ở đỉnh đèo là 496m so với mực nước biển.

Đèo Hải Vân đã trở thành con đường du lịch, nơi thưởng ngoạn lý tưởng của lữ khách vào Nam, ra Bắc từ khi hầm đường bộ xuyên đèo Hải Vân được đưa vào sử dụng đầu năm 2005. Hiện nay, đèo Hải Vân là ranh giới tiếp giáp giữa tỉnh Thừa Thiên - Huế và thành phố Đà Nẵng.

Ngay trên đỉnh dèo, dấu vết tiền nhân vẫn còn để lại: những cửa đèo và thành lũy đắp ngang. Cửa trông về phủ Thừa Thiên đề ba chữ: Hải Vân Quan, cửa trông xuống Quảng Nam đề Thiên hạ đệ nhất hùng quan (đây là từ đề tặng của vua Lê Thánh Tôn khi dừng chân ngắm cảnh nơi này).

Thật vậy, từ Nam chí Bắc, không có nơi nào đèo cao chênh vênh, cảnh đẹp lung linh, huyền ảo như Hải Vân. Đường đèo quanh co, khúc khuỷu men theo triền núi, uốn lượn như dãi lụa vắt ngang giữa trời mây. Chỉ căn cứ vào tên gọi, cũng đủ hình dung Hải Vân là thế giới của gió và mây. Gió như đàn ngựa giong ruổi dặm trường, mây như từ trên trời tuôn xuống. Bước chân người đến đây như lạc vào cõi nào khác lạ, huyền ảo khói sương.

Cao Bá Quát, một nhà thơ một đời chỉ biết lạy hoa mai (Nhất sinh đê thủ bái hoa mai) cũng đã phải sững sờ: Nhất bích ngưng vi giới, Trùng vân nhiễu tác thành (Biếc một dãi làm mốc, Mây muôn trùng dựng thành).

Trong những ngày nắng đẹp, từ đèo Hải Vân nhìn bao quát về phía bắc là cảnh đồi núi trập trùng với mây trắng bay là đà, xa xa là đầm Lập An, làng chài Lăng Cô đẹp như tranh vẽ. Phía nam, sóng biển vỗ quanh theo triền núi, thấp thoáng những chiếc thuyền đánh cá của ngư dân rẽ sóng chạy ra khơi.

Du khách có thể phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh TP Đà Nẵng bên bờ sông Hàn. Xa hơn một chút là đỉnh Sơn Trà quanh năm mây phủ với câu ca gợi cho người nghe nhớ về một mối tình trắc trở của một đôi trai gái ở hai bên đèo Ải:
"Chiều chiều mây phủ Sơn Trà. Lòng ta thương bạn nước mắt và lộn cơm" và "Chiều chiều mây phủ Ải Vân. Chim kêu ghềnh đá gẫm thân lại buồn".

Những gì thiên nhiên ban tặng, qua thời gian và qua bàn tay con người, sẽ trở thành những giá trị nhân văn. Đến Hải Vân là đến với nơi giao thoa giữa hai vùng đất, là thỏa mãn tâm lý chiếm lĩnh đỉnh cao, hòa mình trong âm vọng sử thi của bao dấu chân người Việt xưa đi mở cõi, bồi hồi thương nhớ quá khứ thẳm sâu của một khúc ruột miền Trung.

Tuoitre, danang.gov

Thứ Năm, 12 tháng 8, 2010

Cung đường tuyệt mỹ: Đèo Hòn Giao.

Phần 2 bài "Chuyến du lịch Nha Trang - Đà lạt 5 ngày".
Một ngày tại Nha Trang qua khá nhanh. 7 giờ sáng ngày 30.6.2010, cả đoàn tập trung dưới sân khách sạn để dùng điểm tâm sáng bằng món bánh canh heo, bánh canh cua.

Tôi và bà xã dậy sớm lắm, mãi từ 4 giờ nên dư dã thời gian soạn đồ vào túi, bách bộ dài theo mé biển đường Trần Phú, nhấm nháp ly cà đầu ngày... nên bây giờ khá thoải mái. 8 giờ, cả đoàn lên xe tạm biệt thành phố biển trực chỉ Đà Lạt. Đoạn đường này chúng tôi sẽ ghé thăm thác Yangbay rồi qua đèo Hòn Giao mới mở dài nhất Việt Nam (33Km) nhưng lại rút ngắn 90Km khoảng cách giữa hai thành phố biển và hoa.
Xe vào tỉnh lộ 723 thuộc thị trấn Diên Khánh rồi vượt qua thành cổ, qua cầu Hà Dừa hướng về Diên Tân, quẹo ngả ba đến Khánh Phú.
Có vẻ tối hôm qua mọi người đều có giấc ngủ ngon nên trên xe ai cũng chong mắt nhìn cảnh vật hai bên. Đoạn đường này thì chả có gì đẹp cả, một số đoạn đang làm nên phủ đầy đất bụi đỏ. Chắc chắn thứ chúng tôi trông chờ là thác Yangbay và đèo Hòn Giao... mà sáng nay cả đoàn sẽ được thưởng lãm.

Khu du lịch thác kia rồi, mọi người lục tục xuống xe. Vé vào cửa do nhà tổ chức lo còn muốn khỏi đi bộ khoảng 1 cây số vào tận thác thì mua vé xe điện; phần này mình tự trả, giá 1 người là 15 ngàn.

Chiếc xe điện nhiều chỗ chạy êm re nhưng chưa tới nơi đã nghe tiếng thác đổ ì ầm. Thác đẹp lắm, đẹp ngay cả trong mùa kiệt nước vì nó nằm ngay giữa rừng nguyên sinh bao quanh là những ngọn núi cao hùng vĩ. Hễ có rừng là có nước, nước đổ ầm ầm quanh năm không ngơi nghỉ phút giây nào.

Men theo lối đi bên trái, chúng tôi lên lưng chừng thác. Nơi này, Yangbay đổ nước xuống dữ dội nhất, những giọt nước li ti bay trắng xóa như màn sương mỏng khiến da thịt người se se lành lạnh.
Lối mòn quanh co dẫn lên cao, cao nữa theo giòng nước muôn trạng muôn vẻ, róc rách hay ì ầm theo các khe đá phủ rêu phong.

Thật ra nếu nhìn kỹ, bạn sẽ thấy Yangbay được tôn tạo nhiều chổ. May mắn là những sửa đổi do bàn tay con người này khiến nó đẹp hơn. Ở một vài chổ: nước chảy đá mòn nên một khoảng bậc thác... lòi ra hai viên gạch thẻ, cái này phải cấp tốc sửa lại à nghe!
Một số đá tảng phủ rêu phong, vài bậc đá dành cho bước chân du khách cũng do con người làm ra đấy, vẫn đẹp và hòa mình trong thiên nhiên
Tiếng loài chim gì đó kêu thánh thót trong vách rừng hòa trộn với âm thanh dữ dội của thác nghe thích thú lạ. Núi, rừng, thác cộng hưởng cùng nhau tạo nên khung cảnh hữu tình khó quên.

Rời Yangbay, hai xe trong đoàn chúng tôi chạy về thị trần huyện lỵ Khánh Vĩnh hướng đến Liên Sang. Trên suốt đoạn từ hồi rời Nha Trang tới giờ có lẽ chạy dọc theo sông Cái nên cứ thỉnh thoảng thấy nó lúc gần lúc xa. Một vài đoạn dài: đường xấu khiếp với lổn ngổn sỏi đá, đất đỏ nham nhở cùng những loại xe cơ giới hạng nặng liên tục gầm rú cứ như những đại công trường, thì ra là đoạn từ Diên Khánh đến Khánh Vĩnh dọc Sông Cái vẫn chưa hoàn tất.
Gần 11 giờ trưa, nhà xe thông báo qua micro là đoàn chúng ta sẽ ghé chặng nghỉ cuối để khách dùng cơm uống nước để chuẩn bị vào đèo.

Cái quán Bến Lội nằm cạnh sông trông cũng ngồ ngộ với các cô phục vụ người dân tộc má đỏ hây hây. Quán dựng bằng tranh, tre, gỗ... khá rộng cả trong lẫn ngoài nhưng bị phủ kín người ngay vì đoàn chúng tôi gần cả trăm người, chưa kể nhiều xe khác cũng lần lượt ghé vào.
Tụi tôi chọn cái bàn đá cổ cạnh con sông cạn phủ đầy sỏi. Hỏi ra mới biết đây chính là đầu nguồn sông Cái; nước dần tích tụ từ nơi đây, quanh co gom góp thành dòng băng qua thành phố biển Nha Trang đổ ra biển Đông.

25 ngàn cho một dĩa cơm sườn khá lớn kèm một chén canh coi như qua bữa. Chúng tôi dùng thời gian còn lại tham quan sau quán, nơi có chiếc cầu nhỏ dẫn ra giữa dòng, có lẽ đây là chổ lấy nước. Mùa kiệt nên nước chỉ sâm sấp qua mắt cá, trong veo và mát lạnh khác hẳn cái oi bức ngày hè.
Đáy nước phủ đầy những viên đá cuội tròn tròn chắc do mẹ thiên nhiên bào mòn qua năm tháng. Bà xã ngoắc và cho mấy đứa trẻ đen lùi lũi người dân tộc một ít bánh mà chúng tôi mang theo khiến chúng vô cùng thích thú, cảm ơn bằng thứ tiếng gì đó mà người Kinh mình không hiểu rõ được.

Xe bấm kèn gọi khách. Yên vị trên chổ ngồi, tôi mới nhận ra rằng những cửa kiếng trước đó bị khóa kín thì bây giờ nhà xe đã mở chốt hết. Họ thông báo: Gia đình mình thông cảm, chút nữa xe vào đèo tui em sẽ tắt máy lạnh để dồn sức leo, nếu lúc đó nóng thì phiền gia đình mình mở cửa kiếng đón gió - Tới lưng chừng đèo sẽ mát ngay thôi. Ra vậy nhưng không sao cả, chỉ dăm mười phút trên xe tắm hơi lạnh khỏa xuống cũng đủ đánh ta cái oi bức mùa hè khách mang theo.

Đường nhựa tốt lắm nhưng vắng vẻ, hai bên cũng chả thấy nhà dân mà chỉ thấy rừng bạt ngàn. Thấp thoáng đàng kia là đỉnh núi Hòn Giao, theo thông tin nhà xe cho biết: sở dĩ có tên gọi là vậy vì đây là khu rừng duy nhất ờ phía Nam có loài cây Kim Giao nam rất quý, tương truyền khi gặp độc tố thì gỗ của nó tiết ra một chất màu đen nên ngày xưa, các vị vua chúa dùng làm đũa gắp thức ăn.

Đèo quanh co uống lượn giữa một bên là vực sâu, bên kia là vách núi sừng sửng kỳ vĩ, đỉnh Hòn Giao như e thẹn nửa kín nửa mở giữa mây trời. Con đường đưa chúng tôi lên cao dần, cao nữa. Tấm bảng nền xanh chữ trắng ven đường ghi "Độ cao 500m" rồi 1000m, lỗ tai ai nấy bắt đầu nghe tiếng lụp bụp, lùng bùng vì áp xuất không khí giảm dần khi lên cao nguyên.
Máy lạnh trên xe đã tắt từ lúc nào cũng chả biết. Tuy nhiên, khác hẳn với cái không khí oi nồng khi chúng tôi còn ở quán Bến Lội dưới kia thì ở đây cái lạnh và ẩm se se tê tái tuôn trào vào cửa kính mát rười rượi.

Tiếng ồ lên khi mọi người thấy tấm bảng ghi độ cao 1500m, wooh! cao dữ à nghen. Trước kia để đi từ Nha Trang đến Đà Lạt thì người ta phải quay về Phan Rang rồi lại quay lên Đà Lạt qua đèo Ngoạn Mục (Sông Pha) với tổng chiều dài là 228 Km. Nhìn đoạn đèo đã qua, quanh co theo các sườn núi: núi tựa như bị "xẻ thịt" làm đèo giống như những vết cắt vào thiên nhiên khá sâu và thô bạo, nhưng đó cũng là cái giá của sự phát triển, được cái này thì mất cái kia thôi!

Vài người dân tộc sải bước chân không lầm lũi trên đường. Thỉnh thoảng mới bắt gặp một hai chiếc xe khách đổ đèo, chắc ngược hành trình của chúng tôi để về phố biển. Waoh, ba người nước ngoài đang leo dốc trên những chiếc xe đạp của họ kìa, đáng khâm phục chưa những người đã qua một đất nước xa lạ lại dám đi con đường đèo lạ hoắc ngay cả với người mình. Hóa ra máu phiêu lưu của họ nhiều hơn mình gấp mấy chục lần!

Xe vẫn chầm chậm leo đèo, chậm mà chắc, chậm để người ngồi cảm nhận được hết vẻ đẹp và hít thở cho thòa cái không khí của núi rừng nơi đây với tiếng chim kêu vang vọng khắp nơi. 

Nhiều đoạn gần đỉnh đèo có những dòng nước chảy từ vách núi, vách rừng xuyên qua lộ rồi đổ xuống vực sâu. Có chổ nhiều tới mức nó như một dòng thác chảy tung bọt nước trắng xóa khiến người ta khi xẻ núi làm đường phải tạo ra hẳn một chiếc cầu để tránh nước xói lở đường.

Đường đèo chả có ai cho đậu lại cả ngoại trừ đậu trong các đường tránh để tạo sự an toàn. Tuy nhiên có đoạn đẹp quá nên vẫn có đoàn dừng lại bên mép đường cho khách xuống thưởng lãm để cảm nhận và khó quên cái cảm giác tại nơi này. Nghe nói nhiệt độ ở đây thấp hơn 5o so với Đà lạt nên có lẽ vì thế, nhiều trang trại nuôi cá xứ lạnh (cá hồi và cá tầm Nga) mọc lên giữa núi rừng Đạ Sạ, Đạ Chair, Đạ Nhim của Lạc Dương, lâm Đồng.

Qua trạm kiểm lâm ở đỉnh đèo, thoai thoải dốc thỉnh thoảng có một vài nhà dân hay vườn hoa còn phía xa xa kia là vườn quốc gia Bidoup Núi Bà.
Xứ sở ngàn thông báo hiệu ranh giới bằng loại cây này, toàn là thông, những đồi thông bạt ngàn. Đà Lạt chào đón chúng tôi bằng cơn mưa phùng, bằng những mái nhà, những khoảng vườn kính trồng rau thấp thoáng dưới tán rừng thông trong cơn mưa bụi.

Nhà xe ghé vào một cây xăng nhỏ để hành khách vào WC và thoải mái chân tay một tý. Chúng tôi tụm quanh một người dân tộc để mua ít bánh bao. 5 ngàn một chiếc bánh nóng hổi vừa thổi vừa nhâm nhi, xua đi cái không khí gai gai lành lạnh của núi đồi cao nguyên.

Xe vào trung tâm thành phố hoa nửa giờ sau đó, trái tim của Đà Lạt là hồ Xuân Hương vẫn trơ đáy. Chả biết người ta nạo vét thế quái gì mà đã một vài năm qua nó vẫn vậy, không khéo sông dời đá lở: vài mươi chung cư mọc lên tại đây thì xứ lạnh mất toi cả trái tim còn gì, hi hi.

Xe chạy ven bờ hồ rồi quẹo phải vào đường Bùi Thị Xuân, Phan Bội Châu rồi Lê Thị Hồng Gấm. Khách sạn mà chúng tôi sẽ trú ngụ 3 ngày kia rồi, nó có tên một loài hoa cảnh đẹp: Đỗ Quyên, còn gọi là KS T18 thuộc bộ QP với phòng ốc đa dạng, rộng rãi chia làm 2 khu gồm bên phải và bên trái đường.
Nhận phòng rồi thở phào nhưng trong thâm tâm vẫn còn chút tiếc nuối con đường kỳ vĩ mà mình đã đi qua, một dấu ấn sâu đậm trong chuyến du lịch kỳ thú NT - ĐL 5 ngày, chắc chắn rằng mình sẽ tái ngộ đèo Hòn Giao trong chuyến đi sau, một vài năm nữa.

Tiếp hần 3
Phần 1 - Phần 2

Điền Gia Dũng